Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Khi có chức quyền, anh coi tôi như người dưng

Tôi còn nhớ như in những kỉ niệm ngày chúng tôi còn là sinh viên đại học. Khi đó, mọi việc với chúng tôi thật sự quá tốt đẹp.

Thế mới nói, khi khó khăn con người thường trân trọng tình cảm của nhau hơn là lúc sung sướng. Khi có tiền có bạc rồi, người ta có thể tự do, tự làm tự quyết, chỉ cần đồng tiền là đủ và người ta không cần đến sự giúp đỡ của người khác. Trong những tình huống như vậy, người ta quên mất bản thân mình.

Tôi và anh yêu nhau từ hồi hai đứa còn đi học đại học. Tình cảm thật tốt đẹp, mọi thứ với chúng tôi đều rất tốt. Tình yêu thời sinh viên còn lãng mạn thơ mộng, chưa có tính toán bon chen gì nên mọi thứ đều tuyệt vời. Chúng tôi trở thành cặp đôi được nhiều người ngưỡng mộ. Trai xinh, gái đẹp, hai đứa lại cùng có chí hướng học hành nên rất được quan tâm.

Ra trường, cả hai đứa chỉ mơ ước được có một chỗ làm ổn định, lương tạm tạm là vui rồi. Vì hai đứa cũng không có quen biết ai, tự thân vận động lại mới ra trường nên không dám mơ ước cao sang. Công việc ban đầu của chúng tôi chỉ lương vài triệu, cũng đủ tiền thuê nhà thuê cửa, đủ tiền chi tiết gọi là tiết kiệm. Nói chung, cuộc sống của chúng tôi có nhiều khó khăn, nhưng hai đứa cùng nhau cố gắng thì mọi chuyện cũng ổn, không có gì.

Khi có chức quyền, anh coi tôi như người dưng - 1

Đó chính là giết người không dao

Những chuyện anh làm đúng là một kiểu giết người không gươm đao. Nó chọc thẳng vào trái tim tôi, làm cho nó rỉ máu...

Tôi đã từng là một người vợ hạnh phúc. Chúng tôi cưới nhau ngay khi hai đứa mới ra trường. Ngày đó cách nay 18 năm. Khi đó cuộc sống còn rất khó khăn.

Tôi nhớ khi mang thai đứa con đầu, một bữa trưa nọ, tôi đang nằm trong nhà thì nghe có tiếng rao của bà bán bánh bò, bánh chuối. Tôi chồm dậy. Cơn thèm bị dồn nén mấy ngày qua ùa về. Hôm nay tôi nhất định phải mua một dĩa thật đầy, gồm đủ các loại bánh bò, bánh chuối, chuối nước dừa, bánh khoai mì, bánh bột lọc nhân đậu xanh...

Tôi nhất quyết phải ăn cho đã cơn thèm và để mai mốt đứa con tôi sinh ra sẽ không bị chảy nước miếng trong như người ta thường nói về những đứa trẻ thiếu đói trong thời kỳ mẹ chúng mang thai.

Thế nhưng khi ra đến cửa rào, tôi khựng lại. Sau một hồi chần chừ đủ lâu để bà bán bánh đi khỏi, tôi quay vào nhà nằm vật xuống. Những giọt nước mắt không cố ý tự dưng trào ra. Tôi nghĩ, không ăn bánh thì cũng không sao nhưng mình phải nhịn thèm để dành tiền mua thêm miếng thịt, con cá cho chồng. Anh ấy cần tẩm bổ vì phải làm việc cực nhọc trên công trường.

Quân, chồng tôi là kỹ sư xây dựng nhưng khi đó anh phải chấp nhận làm công nhân vì xin việc chỗ nào người ta cũng đòi lý lịch tốt trong khi anh sinh ra trong gia đình sỹ quan chế độ cũ.

Do ăn uống thiếu thốn, tôi sinh bé Na chỉ có 2,2 kg. Nhìn cháu ngoại như con mèo hen, cha tôi an ủi: "Không sao đâu con, ra ngoài rồi nuôi nó lớn mấy hồi". Đến lúc ấy cha mới biết do tôi ăn uống quá thiếu thốn nên đứa bé nhẹ cân. Chỉ có điều, cha không hề biết tôi đã nhịn miệng cho chồng.

Đó chính là giết người không dao - 1

Anh ngủ với gái hí hửng về khoe với tôi

Đêm hôm ấy, tôi thấy thái độ của anh rất lạ, tưởng là anh gặp chuyện gì vui nên cố gặng hỏi.

Anh không nói gì cứ tủm tỉm cười khiến tôi cảm thấy khó chịu. Có chuyện gì vợ chồng chia sẻ với nhau tại sao anh lại không nói cho tôi cứ làm vui một mình.

Tôi lấy anh đã 2 năm mà hai vợ chồng không có con. Nguyên nhân là do anh, vì anh vốn là người chồng yếu sinh lý. Chuyện chăn gối của chúng tôi 2 năm qua thật buồn tẻ. Tất cả là do anh, khiến anh cảm thấy bức bối trong người. Nhưng vì tôi có thái độ với anh nhiều lần nên anh lại lật lọng, nói là cũng do tôi. Vì tôi không chiều được anh nên anh cảm thấy không thể gần gũi tôi được. Nhiều người phụ nữ biết cách chiều chồng, dù là có yếu sinh lý họ cũng cố gắng làm cho chồng hài lòng. Nhưng có những người chồng yếu sinh lý, vợ cũng cảm thấy chán nản, không muốn tiếp tục cuộc sống vợ chồng nữa.

Thời gian đó, vợ chồng tôi không chăn gối gì vì cả hai cảm thấy không thể gần gũi nhau. Chúng tôi sống với nhau nhưng tình cảm nhạt nhòa, giống như hai người bạn tri kỉ chứ không hề có chuyện ân ái vợ chồng nữa. Khi đó, anh cũng bị suy sụp nhiều và quyết định đến chuyện ngoại tình, gái gú.

Anh ngủ với gái hí hửng về khoe với tôi - 1

Bẫy tình

"Anh ấy sẽ chọn tôi, vì anh ấy đã... ngủ với tôi rồi" - Dung đắc thắng tin vào kế hoạch của mình.

Nam say khướt nằm trên giường, Dung vuốt ve má anh và cảm thấy mãn nguyện. Cuối cùng thì cái kế hoạch mà cô mất bao công sức để giăng ra cũng có ngày mang về quả ngọt như cô mong muốn. Rồi đây, Nam sẽ là của cô.

Không ai biết được sư trơ tráo này của Dung ngoại trừ chính cô. Nhưng trong cuộc đời, đôi khi muốn đạt được cái mình muốn, tử tế quá thành ra vô dụng, có lúc mình buộc phải thủ đoạn một chút mới mong làm mình hạnh phúc. Đó là cách sống của Dung, một cô gái trẻ mới vừa bước sang tuổi 24.

Dung có một ngoại hình đẹp, chí ít cũng đủ để cô có cả tá đàn ông theo đuổi . Nhưng trong số đó Dung chỉ để ý đến Nam mà thôi. Anh không những là một chàng trai có học vấn, giỏi giang, kiếm ra tiền mà gia đình anh cũng bề thế. Tất cả những gì thuộc về Nam giống như một chuẩn mực làm chồng mà mọi cô gái đều mong muốn có được. Trong đó, không ngoại trừ cô gái sống toan tính như Dung.

Mặc dù biết Nam đã có người yêu nhưng Dung chưa bao giờ từ bỏ tham vọng sẽ chiếm lấy anh. Ngày nào anh còn chưa thành thân, ngày đó Dung cũng vẫn còn cơ hội. Nhưng Dung đáo để tới mức không bao giờ để anh chấp nhận điều đó. Cô luôn tỏ ra ngoan hiền, chúc phúc cho anh và bạn gái. Kì thực trong lòng cô gái trẻ ấy, một dự định, ấp ủ lúc nào cũng được nung nấu trong lòng.

Dung ngấm ngầm theo đuổi Nam, cho tới ngày hôm nay, khi mà anh say khướt nằm trên giường của cô. Mọi kế hoạch đã như dự kiến, chỉ cần hành động cuối cùng này nữa thôi, Dung sẽ đạt được tất cả những gì mình mong muốn. Dung tin rằng một người đàn ông tử tế như Nam sẽ không bao giờ lỡ bỏ rơi một cô gái sau khi đã lấy đi sự trong trắng của cô ta.

Bẫy tình - 1

Dung tin rằng một người đàn ông tử tế như Nam sẽ không bao giờ lỡ bỏ rơi một cô gái sau khi đã lấy đi sự trong trắng của cô ta. (Ảnh minh họa)

Nam tỉnh dậy. Anh giật bắn mình khi nhìn thấy người con gái đang ôm chặt anh ở là Dung. Anh vừa tỉnh cơn say bỗng dưng lại rơi vào một cơn mộng mị vì không hiểu nổi điều gì đang xảy ra quanh mình:

- "Dung, em dậy đi. Xin lỗi, đêm qua, anh..."

Dung đặt nhẹ tay nên miệng anh để ngăn sự thảng thốt được nói lên. Thế rồi cô hôn nhẹ lên bờ môi ấy trong khi Nam vẫn ngây người:

- "Đừng nói gì cả, em hiểu mà. Em đã rất hạnh phúc? Còn anh, anh vui chứ?"

Nam không nói được lời nào. Anh bị choáng. Anh hiểu mình vừa gây ra tội lỗi gì. Cả hai người con gái vì anh mà khổ, còn chính anh, anh cũng không biết phải quyết định ra sao với cuộc đời mình.

1 tháng trời sau đó, Dung gặp anh lúc nào cũng nói cười như thể giữa hai người không có chuyện gì xảy ra. Còn Nam, anh chết cay, chết đắng trong lòng. Anh vẫn chưa thể mở lời để nói với người yêu mình vì điều này. Anh sợ Yến sẽ đau khổ, sẽ chấm dứt tất cả với anh. Anh hiểu Yến là cô gái yếu đuối như thế nào. Nếu biết chuyện này, cô ấy thà buông tay chứ không bao giờ chấp nhận một kẻ phản bội như anh.

Mọi thứ cứ dày vò Nam khiến anh như muốn nổ tung. Dung biết điều đó và cô lấy làm hả hê. Cô mừng vì anh thấy đau khổ, điều đó chứng tỏ anh sẽ không nhẫn tâm bỏ rơi cô khi cô yêu cầu anh phải chịu trách nhiệm với những gì anh làm. Dung tin mình đã chiến thắng, dù bằng cách không đáng để tự hào cho lắm. Nhưng cô không quan trọng, cách thức đâu còn ý nghĩa gì nữa, cuối cùng thì cô đã giành được Nam, từ tay Yến, người yêu của anh.

*****

Dung hiện Yến ra một quá nước nhỏ. Cô hình dung ra đủ thứ tâm trạng hỉ, lộ, ái ố của Yến khi cô biết sự thật. Chỉ mới tưởng tượng thôi Dung đã thấy khoái trá trong lòng:

- "Tôi biết chị và anh Nam là một đôi nhưng có điều này tôi phải nói... Tôi và anh Nam đã lên giường với nhau. Tôi hi vọng chị hiểu điều đó là như thế nào".

Dung nói bằng khuôn mặt lạnh te, quả quyết. Cô chờ đợi cô gái yếu đuối trước mặt mình sẽ run lên giận dữ, sau đó là nước mắt lăn dài và những lời nguyền rủa người yêu. Nhưng không, Yến vẫn giữ vẻ mặt đầy tự tin.

- "Cô không tin điều đó ư?" - Chính Dung lúc này lại bị bối rối khi chứng kiến thái độ của Yến.

- "Nếu cô không tin, thì xem đi..."

Dung vất lên bài xấp ảnh giường chiếu của Nam và cô, điều mà cô đã chủ động ghi lại để làm bằng chứng. Yến cầm từng tấm ảnh lên xem, gương mặt vẫn không chút xúc động. Người Dung bắt đầu nóng bừng lên khi nhìn thái độ của Yến.

- " Cô thấy anh ấy là người thế nào?" - Yến thủng thẳng hỏi

- " Tuyệt vời! Một người đàn ông tốt, tử tế khi yêu và nồng nhiệt trên giường" - Gương mặt Dung vênh vênh tự đắc vì tin rằng mình đã đánh vào điểm yếu của Yến.

- "Thật mừng là anh ấy đã mang lại cho cô cảm giác hạnh phúc đó. Cô hãy xem nó như một ơn huệ cuối cùng, một chút thương tiếc cho tình cảm một phía của cô dành cho anh ấy. Tôi nghĩ nó cũng an ủi cô phần nào. Tôi thấy cô thật tội nghiệp!"

Bẫy tình - 2

Cô đã thất bại, thất bại thực sự. Cô những tưởng đánh vào lòng ghen của phụ nữ thì cô sẽ chia rẽ được tình cảm ấy. Cô đâu có ngờ... (Ảnh minh họa)

Sống mũi Dung cay xè vì bị nói lại. Cô không nghĩ Yến lại vô cảm đến như vậy khi biết người bạn trai mà bao năm cô ta yêu phản bội:

- "Cô không phải là người à? Hay cô không yêu anh ấy mà lại dửng dưng đến như vậy?"

- "Chính vì tôi là người nên tôi biết suy nghĩ. Chính vì tôi yêu anh ấy nên tôi mới hiểu tận cùng của sự việc là gì. Cô nói đúng, anh ấy là một người tuyệt vời. Vì thế nên tôi chẳng có lí do gì để bỗng nhiên trao cho cô điều tuyệt vời nhất. Tôi thà chấp nhận một vài vết xước nhỏ trên viên ngọc, còn hơn là mất trắng nó vào tay một kẻ không xứng đáng như cô".

- " Anh ấy sẽ chọn tôi, vì... vì anh ấy đã ngủ với tôi rồi" - Giọng nói của Dung có phần run run., lạc điệu.

- "Vì anh ấy ngủ với cô rồi nên anh ấy sẽ ở bên tôi. Chỉ cần tôi chấp nhận điều đó. Đàn ông khi lầm đường, quay về căn nhà và thấy cánh cửa vẫn rộng mở đón mình, ấy là khi họ càng nhận ra giá trị của hạnh phúc mà họ đang nắm giữ".

Yến đứng dậy, cầm những tấm ảnh lên nhìn lại một lần nữa:

- "Cô nên giữ những tấm ảnh này, dù sao nó cũng là kỉ niệm với cô".

Yến quay đi, để lại Dung ngồi ngây người. Nước mắt Dung lã chã rơi. Cô đã thất bại, thất bại thực sự. Cô những tưởng đánh vào lòng ghen của phụ nữ thì cô sẽ chia rẽ được tình cảm ấy. Cô đâu có ngờ...

Có một điều Dung cũng không hề hay biết, quay đi, nước mắt Yến cũng không ngừng rơi. Cô cũng đau vì sai lầm của người yêu mình. Nhưng như những gì cô nói, cô sẽ kiên cường để chấp nhận một viên ngọc có vết xước còn hơn là tặng lại viên ngọc đó cho người khác. 

Suýt mất việc vì nói xấu sếp bị bắt quả tang

Tôi dừng bặt, miệng lắp bắp, mặt "cắt không còn giọt máu" khi thấy sếp đang ngồi ăn uống ngon lành ngay phía sau, còn quay ra mỉm cười chào với chúng tôi.

Tôi kể bài học xương máu của mình với mọi người không phải chỉ để làm câu chuyện tầm phào tán gẫu cho vui, mà mong mọi người chú ý, không mắc phải lỗi tai hại như tôi.

Trong phòng có lẽ tôi là người không ưa sếp nhất, sếp vừa chặt chẽ, keo kiệt lại "xấu tính" - đấy không phải là nhận xét của riêng tôi, mà hầu hết anh chị em trong phòng đều cảm thấy như vậy. Tuy nhiên, phải thừa nhận, trong công việc, sếp là người rất giỏi. Chị ta vừa xuất sắc về chuyên môn, tiếng Anh, tiếng Pháp "bắn vèo vèo", lại cực kỳ nghiêm túc và cầu toàn trong công việc nên hết thảy các nhân viên đều rất nể và "sợ" sếp.

Nhưng cũng chính vì tính tình quá cầu toàn nên nhiều khi sếp rất cứng nhắc, không linh hoạt khiến nhân viên chúng tôi chẳng ai vừa lòng. Tuy bên ngoài dạ dạ vâng vâng nhưng thực ra chả ai ưa cái bản mặt to phèn phẹt, người vừa béo, vừa lùn của sếp.

Hôm trước, mới sáng sớm, vừa bước chân vào phòng tôi đã chạm mặt sếp. Chưa kịp chào, tôi đã bị chị ta mắng sa sả vì lý do rất "không chấp nhận được". Chả là sếp phân công tôi phải hoàn thành bản danh sách khách hàng vào buổi sáng hôm nay. Vừa chiều qua, sếp còn chat với tôi thống nhất hạn chót là 12h trưa, vậy mà vừa sáng sớm đã hạnh họe tại sao chưa nộp. Không chỉ vậy, chị ta còn tiện thể "vơ đũa cả nắm" cho rằng tôi chểnh mảng, "nước đến chân mới nhảy", làm việc không có trách nhiệm.

Suýt mất việc vì nói xấu sếp bị bắt quả tang - 1

Mải nói đến nỗi cô bạn đồng nghiệp dẫm lên chân còn bị tôi véo cho cái thật đau mà không hề biết rằng, sếp đang ngồi ở bàn phía sau, cách dãy bàn chúng tôi 3 dãy bàn. (ảnh minh họa)

Trong khi sự thật không phải như vậy, bản danh sách tôi đã hoàn thành từ tối qua nhưng nhà mất điện, không thể gửi mail. Chưa đợi tôi kịp giải thích sếp đã mắng như xối nước vào mặt.

Ấm ức vì bị mắng dù mình không sai, tôi xả "cục tức" ngay trên bàn ăn cùng các đồng nghiệp: "Không hiểu sếp đến ngày, hay bị bồ đá, vừa ló mặt đến công ty tớ đã bị bà ấy xả một tràng dài. Đã giao trưa nay mới phải nộp bản danh sách mà sáng ngày ra đã đòi tớ".

Chưa bõ cơn tức, tôi thao thao bất tuyệt: "Cái mặt bà ấy lúc đó phì ra, to như cái mặt lợn. Mắt ti hí mắt lươn mà bày đặt kẻ vẽ trông ghớm ghiếc. Người thì vừa lùn vừa mập lại còn xí xớn váy áo mỏng tang chẳng ra thể thống nào. Nói thật chứ cái ngữ ấy chồng chê, chồng bỏ cũng đáng (sếp đơn đã ly hôn với chồng )".

Mải nói đến nỗi cô bạn đồng nghiệp dẫm lên chân còn bị tôi véo cho cái thật đau mà không hề biết rằng, sếp đang ngồi ở bàn phía sau, cách dãy bàn chúng tôi 3 dãy bàn.

Tôi dừng bặt, miệng lắp bắp, mặt "cắt không còn giọt máu" khi thấy sếp đang ngồi ăn uống ngon lành, còn quay ra mỉm cười chào với chúng tôi nữa chứ. Chẳng hiểu sếp đã nghe được những lời tôi nói đến đâu, nhưng có một điều chắc chắn rằng không ít thì nhiều những lời tôi nói đã lọt vào tai sếp bởi một khi bực bội, giọng "oanh vàng" của tôi oang oang, vang cả mấy dãy bàn.

Suýt mất việc vì nói xấu sếp bị bắt quả tang - 2

Giá như chị ta mắng tôi sa sả tôi lại không lo như vậy, đằng này, giọng chị ta còn ngọt ngào hơn bình thường khiến tôi không thể lường được chuyện gì sẽ xảy ra vào ngày mai. (ảnh minh họa)

Tôi vội vàng "chuồn lẹ" cùng các chiến hữu trong công ty. Hôm sau, tôi không dám đến cơ quan vì không biết phải đối mặt với sếp thế nào nên xin nghỉ với lý do ốm.

Chiều hôm đó, tôi nhận được điện thoại của sếp. Ngược lại với suy nghĩ của tôi, chị ta vẫn nhẹ nhàng và nói với giọng như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Sếp còn hỏi thăm tình hình sức khỏe của tôi và nói mai lên cơ quan có việc.

Giá như chị ta mắng tôi sa sả tôi lại không lo như vậy, đằng này, giọng chị ta còn ngọt ngào hơn bình thường khiến tôi không thể lường được chuyện gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Lòng tôi nơm nớp lo lắng, mình sẽ gặp tai họa lớn.

Đoán sẽ bị cho thôi việc, tôi chuẩn bị sẵn sàng tinh thần nhận quyết định từ sếp. Thế nhưng, không ngờ, chị rót nước mời tôi rồi thong thả vào câu chuyện: "Chị biết em là người có năng lực, chăm chỉ và nhiệt huyết với công việc nhưng em còn phải học nhiều về kinh nghiệm và kỹ năng sống lắm đấy nhé! Em không bằng lòng với chị ở điểm nào em có thể trao đổi trực tiếp với chị chứ không nên nói xấu sau lưng như vậy. Nói xấu người khác nghĩa là em đang ghen tỵ với người ta đấy".

Sếp nói thêm: "Lần này chị bỏ qua nhưng đừng bao giờ tái phạm nữa nhé. Em cũng đủ lớn để biết kiểm soát và có trách nhiệm với lời ăn tiếng nói của mình rồi".

"Mà mặt chị có đến nỗi như em tả đâu, mắt cũng không phải quá ti hí. Có thể chị chưa biết cách mix đồ nên trông không thanh thoát, em có kiến thức về thời trang thì tư vấn cho chị chứ đừng mang chị ra nói xấu thế nhé. Thôi về phòng làm việc đi, chị không muốn mất một nhân viên mẫn cán như em nhưng chị cũng sẽ không chấp nhận một nhân viên thích nói xấu sếp sau lưng đâu nhé", sếp tôi kết luận. 

Chia tay vì vợ quá ham tiền

Cưới nhau 3 năm, chưa lúc nào em để trong ví anh được quá 500 ngàn đồng. Lý do: nhiều tiền, anh sinh tật nhậu nhẹt, bồ bịch lăng nhăng!

Vậy mà anh cũng chịu đựng được ngót 3 năm rồng. Con giun xéo lắm cũng quằn, em có biết điều này không? Thế nên chia tay hôm nay anh không phải là người hối hận, lại càng không là người có lỗi.

Vợ chồng đâu có khó khăn, kham khổ gì cho cam mà lúc nào mở miệng em cũng "tiền, tiền". Đôi khi em cấu giận vô cớ nhưng miễn anh mang tiền về là em lại cười hề hề, khen chồng ngoan ngay tức khắc! Vậy mà chẳng thấy em xì ra cho anh đồng cắt nào để gọi là rộng rãi. Có bao nhiêu em thâu tóm hết, để anh như thằng đàn ông bất lực, ăn bám vợ vậy! Nhớ ngày mới hẹn hò, đi đâu anh cũng là người chi, chưa bao giờ em san sẻ với anh một ly nước. Anh không tính toan gì vì là đàn ông, "tình phí" đó anh phải chịu để cưa cẩm được người yêu. Nhưng có khi anh "cháy túi" cũng ráng mượn nợ đi chơi cùng em. Mấy khi đó dù em rủng rỉnh nhưng em chưa bao giờ "cứu" anh một lần... Giờ làm vợ, em cũng cứ thế "phát huy" và ngày càng kinh khủng hơn khiến anh như một chàng "ăn mày" trong chính ngôi nhà của mình.

Mỗi tháng anh kiếm được 13 triệu, vậy mà mỗi khi bạn bè tụ tập nhậu nhẹt, anh đều từ chối với đủ thứ lý do "có hẹn" chỉ vì trong túi không có đến 500 ngàn đồng, làm sao dám tham gia! Cũng đâu dám hé răng với ai chuyện anh "không có tiền" vì nếu nói ra, mất mặt một thằng đàn ông, trụ cột gia đình quá! Với gần ấy tiền nhưng mỗi tháng em chỉ cho anh... 2 triệu để tiêu. Em phát theo tuần chứ còn "chẳng dám" đưa một lần cho anh. Mỗi tuần em phát... 2 lần để số tiền trong túi anh tối đa chỉ được từ 200 - 300 ngàn. Muốn nhậu nhẹt à, thôi khỏi! Muốn bao gái gú à, làm gì có điều kiện! Thế là anh cứ lủi thủi ngày đi làm, chiều về ăn cơm nhà. Cà phê cà pháo cũng hạn chế, mỗi ngày 1 ly cũng đã sợ tháng đó phải "nhịn đói" nói chi đèo bồng gì cho cao sang. Mỗi lần "phát tiền", em lại ca bài ca tiết kiệm rồi dặn dò đủ điều nào là anh xài vừa thôi, tiền dư để dành cho con, để dành hữu sự sau này... em đâu biết là em đang ki bo, thu hết về mình còn đối với chồng thì "tiền phát gạo đong". Em thử hỏi xem có anh chồng nào cam chịu bấy nhiêu đó sinh hoạt cho 1 tháng như anh không?

Chia tay vì vợ quá ham tiền - 1

Anh hỏi em tiền kiếm lại được, làm ra được còn ba mẹ em có tìm được người thứ 2 không?

(ảnh minh họa)

Đáng lẽ anh có thể "chịu nhục" mà sống hết quãng đời vợ chồng với em, vì suy cho cùng, có lẽ em lo nghĩ cho tương lai con cái, anh cũng yên lòng chút ít vì em biết lo xa. Nhưng em tính toán với tất cả mọi người nhưng hào phóng với bản thân mình. Em mua sắm tủ đồ, tủ giày dép không thiếu mẫu mới nào, còn tiền lo cho bố mẹ anh lúc đau yếu em cũng cắn đắn, ra vẻ ban ơn. Ba mẹ anh tuổi già sức yếu, có mình anh là con trai, đáng ra họ có quyền đòi hỏi nhiều hơn từ anh, từ vợ chồng mình. Đáng ra em cũng phải biết điều đó mà chăm lo cho họ đủ đầy vì anh là người chồng "ngoan ngoãn" không chống đối em. Vậy mà em còn so đo từng đồng cắt. Hôm ba anh bệnh đột ngột phải nhập viện mổ, chỉ 10 triệu viện phí mà em đứng chóng nạnh nhăn nhó, càm ràm "bệnh chi để tốn tiền tốn bạc quá không biết!". Mẹ anh nghe câu đó đã giận xanh mặt, không nói được lời nào, cũng chẳng buồn mắng em. Mẹ bảo với anh, mẹ không mong con dâu cung phụng đủ đầy, chỉ mong em có chút lễ nghĩa, đạo của dâu con. Mà em thì chỉ quý mỗi tiền thôi!

Anh hỏi em tiền kiếm lại được, làm ra được còn ba mẹ em có tìm được người thứ 2 không? Em không biết lỗi còn làm dữ lên, nói anh dù có làm ra tiền nhưng em ra công giữ gìn tiền của mới có ngày hôm nay, không biết ơn lại còn trách mắng... Em ham tiền đó thì sao, không thích thì ly dị đi!

Ly dị, anh không đòi bất cứ một đồng nào, để lại hết cho em đó! Anh ra đi bằng hai bàn tay trắng với 2 ba mẹ già. Anh tin rồi anh làm lại được, kiềm lại được, dù không nhiều tiền nhưng anh thấy nhẹ nhõm vì không phải sống cùng nhà với một người vợ chỉ biết đến tiền, bất chấp lễ nghĩa, đạo vợ tình chồng. Em hãy giữ đống tiền đó mà sống thật vui. Rồi một ngày nào đó em sẽ thấy tiền quý thật, nhưng không phải là tất cả. Tình nghĩa con người mới đáng quy hơn em à! 

Sao anh không nói yêu em?

Chỉ cần em biết, ở một góc sâu nào đó trong lòng anh, em có một vị trí nhất định. Như thế là quá đủ rồi.
  
Chiều nay gió thổi vào lòng người những cơn dịu mát, em thấy mình được mơn trớn để sự chờ đợi và tiếc nuối không còn đau đớn nữa. Em đã quen dần với việc chấp nhận thực tế ấy.

Điều duy nhất an ủi em chính là em biết, từ trong sâu thẳm lòng, anh yêu em. Một tình yêu mà chỉ hai ta hiểu nhưng chỉ mình em dám thừa nhận. Chính anh cũng đang cố từng ngày để phủ nhận điều đó. Làm sao anh dám nói lên điều đó khi mà bên đời anh đang có một người con gái khác. Một người con gái đã gắn bó với anh bao lâu nay. Dĩ nhiên anh không thể vất bỏ tất cả để đến bên em, để khẳng khái nói tiếng yêu. Tình yêu này ích kỉ quá!

Tình yêu đôi khi thật kì lạ phải không anh? Biết là đau khổ nhưng mình vẫn dấn thân vào. Đó là sự ngu ngốc của riêng em. Còn anh, anh biết sẽ ngàn lần có lỗi với người con gái ấy nếu anh dành tình cảm cho em nhưng rồi anh cũng không cưỡng lại được lòng mình. Nhìn vào đôi mắt anh, em hiểu được điều đó. Em cảm nhận được nỗi khổ tâm mà anh đang phải trải qua. Xin lỗi anh vì em đã làm anh khó xử. Nhưng chỉ cần em biết anh yêu em, thế là đã quá đủ rồi.

Sao anh không nói yêu em? - 1

Thứ tình cảm càng bị cấm cản càng trở nên mãnh liệt dù bình thường, có lẽ nó cũng không nhiều đến như vậy? (Ảnh minh họa)

Có đôi lúc em vẫn thường tự hỏi mình rằng nếu như em gặp anh trước người con gái ấy, anh có yêu em không? Liệu em có đủ sức hấp dẫn để khiến anh rung động? Hay bây giờ chỉ đơn giản vì tình yêu kia quá quen thuộc, còn em mang tới cho anh một sự vụng trộm ngọt ngào nên anh mới động lòng? Biết đâu đấy, khi anh chưa từng bị ràng buộc, anh lại không hề bị chinh phục bởi em. Thứ tình cảm càng bị cấm cản càng trở nên mãnh liệt dù bình thường, có lẽ nó cũng không nhiều đến như vậy?

Em đã tự hỏi mình những điều đó cả trăm lần nhưng không sao trả lời được. Đó là câu trả lời thuộc về số phận. Anh yêu em thì sao mà không yêu em thì sao? Điều quan trọng bây giờ là anh phải ở bên một người con gái khác. Đó không phải chỉ là tình yêu mà còn là tình nghĩa. So với thứ tình mới nảy sinh của chúng ta, tình cảm đó đáng trân trọng hơn nhiều. Tình của em thì thấm vào đâu so với những gắn bó mà hai người có với nhau. Vì thế mà em chấp nhận thôi. Anh yêu em, trong tâm tưởng.

Anh né tránh câu trả lời của em, rằng nếu gặp em từ đầu, anh sẽ chọn em hay chị ấy? Anh không dám đối diện với câu hỏi vì anh biết sự thật diễn ra trong lòng mình. Sự ngập ngừng đó của anh đã cho em một câu trả lời và em bằng lòng với sự im lặng mà anh gửi đến. Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn cho hai ta và cho cả chị ấy nữa phải không anh?

Sao anh không nói yêu em? - 2

Chẳng phải tình đẹp nhất khi tình dang dở đó hay sao? (Ảnh minh họa)

Có những mối tình chẳng đầu chẳng cuối như thế đấy. Có những thứ ta chẳng thể gọi tên nhưng vẫn mải miết chạy theo nó. Anh nói đúng, tình cảm của chúng ta quá mơ hồ còn tình nghĩa giữa anh và chị ấy thì hiện hữu mỗi ngày. Anh không đủ can đảm để vất bỏ tất cả để chạy theo một ảo ảnh mà có thể nó sẽ biến mất ngay khi anh vừa nắm được. Trong cuộc đời người ta, có những thứ tình cảm rõ ràng là thật nhưng không có nghĩa người ta sẽ cố giữ nó lại cho riêng mình. Sự an toàn vẫn là điều người ta muốn nắm giữ trong cuộc đời.

Em không trách anh không dám đối diện với tình cảm trong mình vì chính em cũng không biết nó có phải là tình yêu đích thực của anh hay không? Ai dám đảm bảo rằng nếu yêu nhau lâu như anh và chị ấy, chúng ta sẽ lại không nhận ra rằng mình đã lầm lỡ. Chỉ cần em biết, ở một góc sâu nào đó trong lòng anh, em có một vị trí nhất định. Như thế là quá đủ rồi. Có lẽ như vậy sẽ trọn vẹn hơn. Một sự dang dở sẽ làm cho ta nhớ về nó thật đẹp. Chẳng phải tình đẹp nhất khi tình dang dở đó hay sao? 

Bạn trai bắt viết cam kết trước khi dâng hiến

Anh nói anh không từ chối vì đó là tấm lòng của em và anh cũng tin vào điều đó. Nhưng anh lại làm em buồn vì muốn em phải viết một bản cam kết là sau này dù có chuyện gì cũng không được bắt anh phải chịu trách nhiệm do đấy là em tự nguyện.

Không có gì buồn hơn khi tình cảm cho đi thì nhiều mà nhận lại chẳng được bao nhiêu cả nhà ạ.

Em và người yêu quen nhau được một năm. Trong thời gian đó, em luôn là người chủ động, còn anh ấy chỉ việc đáp lại, nhưng lúc nồng lúc nhạt. Anh ra trường trước em 2 năm nhưng đến nay vẫn chưa có công việc ổn định, toàn phải làm thời vụ. Điều đó khiến anh thường xuyên bất mãn và tự ái. Em nghĩ cũng chính vì mặc cảm đó mà anh không dám thể hiện tình cảm với em nhiều.

Em có mơ ước được làm bùa hộ mệnh hoặc ngôi sao may mắn mang lại những điều tốt đẹp nhất cho người mình yêu. Nhưng hình như em càng muốn thì càng bị ngược lại.

Người yêu em đi phỏng vấn xin việc rất nhiều lần. Lần nào em cũng chuẩn bị quà để động viên anh. Lúc thì em tự may khăn tay tặng, lúc thì mua quần áo giày dép, gần đây là làm dreamcatcher như trong phim và thường xuyên dắt anh lên chùa để cầu an cho anh.

Em muốn những món quà đó sẽ mang lại may mắn cho anh ấy. Nhưng lần nào anh cũng rớt. Anh ấy đâm bực và bảo lỗi là do mấy thứ vớ vẩn xúi quẩy của em tặng. Em rất buồn và thấy mình thật tồi tệ. Hình như vận đen của em đã làm ảnh hưởng đến con đường sự nghiệp của người yêu.

Bạn trai bắt viết cam kết trước khi dâng hiến

Không có gì buồn hơn khi tình cảm cho đi thì nhiều mà nhận lại chẳng được bao nhiêu cả nhà ạ (Ảnh minh họa)

Ngoài công việc không suôn sẻ, em không hiểu vì sao mà bạn trai em cũng thường xuyên bị mất tiền, nhà trọ thì bị trộm bẻ khóa liên tục, ra đường thì bị va xe máy. Đến cả đi làm thêm cũng bị người khác ức hiếp. Hình như từ lúc yêu em, anh ấy kém may mắn đi rất nhiều. Và em không biết đó có phải là lỗi tại em không?

Cũng chính vì đó mà em đã quyết định dâng hiến. Em nghe nói đàn ông đang vị vận xui đeo bám mà quan hệ với gái còn trinh sẽ giải được vận. Em không phải là kiểu phụ nữ dễ dãi, em rất quan trọng chuyện trinh tiết và chưa bao giờ có ý nghĩ sống thử trước hôn nhân.

Ngay cả khi yêu nhau 1 năm, em chỉ mới để người yêu được thỏa mãn từ bên ngoài mà thôi. Đối với em, trinh tiết không chỉ là nhân phẩm đức hạnh của cá nhân mà còn là danh dự gia đình và là lời hứa của con gái với bố mẹ. Em đã nghĩ, nếu mình lỡ mất thì tự mình sẽ rẻ rúng bản thân mình như hạng gái đứng đường.

Nhưng cuối cùng em đã đặt tình yêu lên cả lòng tự trọng. Nếu chuyện gái trinh giải xui là có thật, em muốn trao cho người yêu để anh được may mắn hơn. Em đã suy nghĩ chuyện này hơn tháng trời trước khi quyết định dâng hiến. Em luôn mong anh ấy có được một việc làm tốt và cuộc sống được suôn sẻ hơn. Nếu như thế anh ấy sẽ luôn vui vẻ và có khi sẽ yêu em hơn lúc này.

Khi em nói điều này với người yêu, anh đã rất xúc động. Anh nói anh không từ chối vì đó là tấm lòng của em và anh cũng tin vào điều đó. Nhưng anh lại làm em buồn vì anh muốn em phải viết một bản cam kết là sau này dù có chuyện gì cũng không được bắt anh phải chịu trách nhiệm do đấy là em tự nguyện.

Anh nói làm thế cũng vì em. Không phải anh không yêu em mà tạm thời chưa có công việc ổn định, nếu cưới nhau sẽ làm khổ em. Mặc dù lúc ấy trong lòng có chút hụt hẫng nhưng em tin ở anh, và tin vào điều kì diệu mình mang đến cho anh.

Nhưng em vẫn rất tủi thân. Mang tiếng là được em dâng hiến nhưng sự việc lại diễn ra như kiểu em phải năn nỉ anh để được dâng hiến. Trong khi đó trinh tiết đối với em là điều thật sự vô giá không thể trao bừa bãi. Bảo anh đi mua bao cao su, anh cũng không đi vì sợ người quen bắt gặp. Đến hơn trăm nghìn tiền nhà nghỉ anh cũng bảo em trả.

Bạn trai bắt viết cam kết trước khi dâng hiến

Nhưng anh lại làm em buồn vì anh muốn em phải viết một bản cam kết là sau này dù có chuyện gì cũng không được bắt anh phải chịu trách nhiệm do đấy là em tự nguyện (Ảnh minh họa)

Từ hôm em dâng hiến đến nay là đã hơn 2 tháng mà anh vẫn chưa có tín hiệu vui nào về công việc. Nhưng điều làm em buồn hơn cả chính là thái độ của anh. Em đã hy sinh như thế nhưng dường như anh vẫn chưa yêu em hơn chút nào, lại còn thường tỏ ra cáu gắt vô lý.

Em vô tình buột mình nói anh đưa em về quê anh chơi. Thế là anh giận dữ mắng là "Đang âm mưu gì đấy, có phải bắt tôi cưới không, tờ cam đoan còn rành rành ra nhé" làm em rất sốc. Quả thật em không có ý đó.

Không biết em đã sai lầm khi trao trinh tiết cho anh hay anh đã sai lầm khi yêu một cô gái xui xẻo là em. Hình như sau lần quan hệ, mọi chuyện càng tệ hơn, không chỉ công việc không tiến triển và tình yêu cũng nhạt.

Có phải em đã yêu mù quáng và sai lầm không các chị? Tình yêu của em, trinh tiết của em, chẵng lẽ đã thật sự trao nhầm người? Ngay lúc này em vẫn còn yêu anh ấy rất nhiều nhưng luôn cảm thấy bế tắc và thấy cuộc tình này sẽ không đi đến đâu cả.

Chấp nhận làm vợ lẽ của anh

Tôi đã nghĩ yêu anh vô điều kiện nhưng khi có con rồi tôi lại nghĩ khác, tôi muốn giành anh cho mình.

Chưa có bao giờ tôi cảm thấy mình bế tắc như lúc này. Tôi yêu anh nhưng tình yêu đó không hề đơn giản. Tôi đã từng nghĩ cứ gan lì để có anh nhưng giờ gặp chị ấy tôi lại sợ rằng cuộc đời mình sẽ chẳng đi về đâu nếu gắn bó với anh, yêu anh - yêu người có vợ.

Tôi năm nay 29 tuổi, còn anh hơn tôi 4 tuổi. Anh đã có gia đình và một cô con gái lên 3 tuổi. Tôi cũng không rõ vì lí do gì mà vợ anh lại không sinh được con nữa. Khi tôi gặp anh, tôi đã cảm mến con người đức độ nơi anh. Vì vậy, mặc dù biết anh đã có vợ nhưng tôi vẫn yêu anh, vẫn tình nguyện ở bên anh.

Trước đây, tôi cũng đã từng yêu một người nhưng anh ta phản bội khi tôi có bầu. Đớn đau, tôi phá bỏ cái thai, sống một mình cho đến bây giờ. Gặp anh ấy tôi mới thấy mình yêu trở lại. Tôi biết mình xen ngang vào hạnh phúc gia đình người khác nhưng tôi nghĩ mình yêu anh ấy, cũng không định cướp anh về phía mình nên cũng chẳng sao cả.

Chúng tôi quan hệ với nhau. Anh ngỏ ý muốn nhờ tôi sinh con cho anh. Đó là lúc tôi nghiêm túc nghĩ về một gia đình thực sự. Ở bên anh 2 năm, tôi biết chị ấy cũng đã biết điều ấy nhưng không muốn làm lớn chuyện. Tôi đã định bụng sẽ cứ mãi như vậy, sống cảnh chung chồng, chỉ cần chị ấy không gây sự là được. Nhưng giờ đây anh muốn tôi sinh con cho anh thì tôi lại nghĩ khác.

Chấp nhận làm vợ lẽ của anh - 1

Tôi yêu anh, dù biết rằng anh đã có vợ. Tôi chấp nhận làm vợ lẽ của anh (ảnh minh họa)

Dù sao tôi cũng là một người đàn bà, cũng cần phải có con, có chồng. Nếu cứ mãi gắn bó với anh như thế này thì tôi sẽ không thể có tương lai được. Cùng lắm tôi chỉ là một người vợ lẽ của anh mà thôi. Tôi có ướm hỏi ý anh rằng nếu tôi sinh con cho anh, anh có lấy tôi không. Anh không nói gì, chỉ ậm ừ cho qua, nói rằng tôi cứ cố gắng sinh con trai cho anh ấy rồi anh ấy sẽ lo liệu mọi chuyện.

Hiện tại tôi đang mang thai được hơn 1 tháng. Tôi đang đắn đo, cân nhắc rất nhiều thì chị ấy tìm đến tôi. Chị ấy năn nỉ tôi giữ cái thai lại vì đó là con anh ấy. Chị ấy nói bao năm qua chị ấy biết tôi và anh đi lại với nhau nhưng đó là chuyện của anh nên chị tôn trọng. Giờ biết tôi có thai, chị ấy muốn tôi sinh con ra. Nếu tôi không nuôi, chị ấy sẽ nuôi. Chính sự khẳng khái này của chị ấy khiến tôi lo sợ.

Ban đầu tôi nghĩ tôi sẽ sinh đứa con này ra, dùng nó làm áp lực để anh chia tay với chị ấy mà đến với tôi. Nhưng giờ khi thấy thái độ bình thản của chị ấy như vậy tôi biết điều đó là rất khó. Khi người đàn ông đã không có ý định ly hôn, người vợ lại chấp nhận chuyện nuôi con riêng của chồng thì làm sao anh ấy bỏ vợ mà cưới tôi.

Chấp nhận làm vợ lẽ của anh - 2

Khi có con với anh, tôi đã không còn muốn làm vợ lẽ, muốn giành anh về cho mình (Ảnh minh họa)

Vì thế mà bây giờ tôi hoang mang lắm. Cái thai thì ngày một lớn lên. Bỏ con thì tôi cay đắng lắm, tôi đã từng bỏ con một lần, tôi không dám làm thế thêm nữa. Nhưng nếu giữ đứa bé lại mà tôi không có danh phận gì, anh sẽ lại quay về bên vợ, lấy mất con của tôi (hoặc giả tôi tự nuôi con đi nữa) thì đời tôi quá khổ rồi.

Có lẽ nào lúc này tôi nên tự giải thoát cho mình khỏi cuộc tình oan trái này. Tôi chấm dứt tất cả với anh, xóa bỏ những sai lầm là một kẻ thứ ba để đi tìm người khác? Hay là tôi tiếp tục sinh con ra rồi gây áp lực để anh bỏ vợ. Tôi không biết mình còn có thể yêu ai được nữa ngoài anh hay không? Tôi phải làm sao để trọn vẹn bây giờ? 

Phụ nữ Trung Hoa cổ đại bao lâu tắm một lần?

Hàng ngàn năm trước, khi mà con người chưa sáng chế ra dầu gội , sữa tắm, xà phòng, phụ nữ Trung Hoa cổ đại đã tắm gội như thế nào?

Phụ nữ cổ đại bao lâu tắm một lần?

Những người phụ nữ cổ đại thực tế " sạch sẽ" hơn rất nhiều so với những gì chúng ta thường tưởng tượng. Vào đầu thời Tần, những người phụ nữ Trung Hoa thực hiện "Ba ngày một lần gội, năm ngày một lần tắm". Đến đời Hán, thậm chí còn có cả "Hưu mộc" (ngày nghỉ để tắm gội), quan chức cứ làm việc 5 ngày lại được nghỉ 1 ngày để ở nhà tắm gội! Chính vì vậy, những người phụ nữ thời này cũng năng tắm gội hơn. Họ luôn luôn sử dung nước sạch tự nhiên để tắm gội. Họ cho rằng điều này không chỉ mang lại cảm giác mát mẻ, dễ chịu, mà nguồn nước thiên nhiên còn giúp họ thoát khỏi nhiều bệnh tật!

Họ tắm bằng gì?

Lúc đầu, những người phụ nữ cổ đại thường tắm gội ở sông hồ. Trong quá trình tắm gội, họ phát hiện ra nếu dùng thổ nhưỡng, đất sét ở đây chà sát lên người rồi dội nước đi, sẽ sạch sẽ hơn rất nhiều. Như vậy, thổ nhưỡng, đất sét đã trở thành loại " xà phòng" đầu tiên mà phụ nữ dùng để tắm rửa!

Phụ nữ Trung Hoa cổ đại bao lâu tắm một lần? - 1

Phụ nữ xưa thường tắm gội ở ao hồ

Thế nhưng đất sét lại không thể dùng để rửa mặt và những vùng da non. Thế là người ta lại tìm ra cách lấy bùn đất trong ao hồ để " ủ", tạo nên một loại chất mà ngày nay chúng ta gọi là "kiềm". "Kiềm" này, phụ nữ xưa dùng để giặt quần áo, nếu gội đầu có thể khiến da đầu sạch hơn chỉ dùng nước.

Người xưa tìm ra chất kiềm giúp việc tắm gội dễ dàng hơn

Trong sách cổ có viết, từ thời Tần Hán, phụ nữ đã dùng một loại quả có tên "bồ kết" để gội đầu. Bồ kết là loài cây thân mộc, hoa trắng, quả bổ kết đem phơi khô rồi hòa với nước nóng có mùi hương dễ chịu, dùng để gội đầu giúp tóc sạch và mượt mà. Tìm ra công dụng quả bồ kết quả là một sáng tạo vĩ đại của phụ nữ xưa, bởi lẽ cho đến tận ngày nay, quả bồ kết vẫn là sự lựa chọn của rất nhiều phụ nữ yêu mái tóc đen mượt truyền thống!

Phụ nữ Trung Hoa cổ đại bao lâu tắm một lần? - 2

Quả bồ kết được dùng để gội đầu

Lợn là loài động vật cung cấp thực phẩm chủ yếu cho con người. Thế nhưng người xưa lại biết sử dụng loài động vật này để "vệ sinh" và " àm đẹp"! Người ta phát hiện ra, khi lấy dịch tụy của lợn trộn với chất kiềm, vừa có thể làm tăng tính kiềm, vừa tạo mùi dễ chịu, có tác dụng kháng khuẩn. " ỗn hợp" này có thể dễ dàng tạo mọi hình thù, nên đã được người xưa sử dụng để giặt quần áo, tắm gội khá phổ biến. Đây chính là " ánh xà phòng" đầu tiên được con người sử dụng !

Như vậy, phụ nữ xưa đã biết sử dụng "hỗn hợp tụy kiềm" và bồ kết để tắm gội. Đến đời Đường, "hỗn hợp" này còn được nghiên cứu thêm để dùng làm "kem đánh răng", hay thuốc mỡ" dùng để bôi lên môi và mặt, tránh khô da, rất hữu dụng vào mùa đông. Loại "thuốc mỡ" này còn được xuất hiện trong tác phẩm "Tháng Chạp" của Đỗ Phủ!

"Tại mày sinh ra nó, tao đã bảo rồi mà còn cố đẻ!"

Gã chồng đốn mạt trừng trừng nhìn chị, đôi mắt long lên, hàng lông mày đen rậm giãn ra hết cỡ, hai hàm răng nghiến chặt gầm lên như con thú: "Mày nói gì con kia? Mày nhắc lại bố mày nghe xem nào? Tao cho cả lũ nhà mày ăn toàn cứt bây giờ!".
  

Chị vừa đi làm về đã thấy hắn ngồi trong nhà. Chị hỏi hắn sao tự nhiên về đường đột thế. Hắn trả lời một cách gắt gỏng: "Chả lẽ tao không có quyền về cái nhà này à? Mày cứ liệu hồn, không có ngày tao đuổi khỏi nhà lúc nào không biết". Chị biết mình hỏi không đúng, nhưng không hoàn toàn sai.

***

Từ ngày chị sinh đứa thứ hai, hắn ít về hơn. Lần nào chị hỏi tại sao không về nhà thì hắn đều trả lời bận công việc. Dù hắn chưa học xong đại học nhưng hắn có tài ăn nói và giỏi kinh doanh nên hắn đã nhờ mẹ hắn vay mượn để mở những quán ăn ở một số địa phương. Quán ăn nào hoạt động không ổn là hắn bán lại ngay.

Ngoài tháo vát trong công việc, hắn biết cách làm mềm lòng người khác kể cả chị. Hắn đi nhiều không tránh được những tình cảm phát sinh ngoài vợ, ngoài chồng. Lúc chị phát hiện ghen ầm lên, hắn chỉ dỗ ngọt mấy câu là chị lại mềm như bún.

Hắn đi tới đâu, gái theo tới đó. Một phần do các cô gái choáng ngợp vẻ bề ngoài bóng loáng của hắn. Hắn cao khoảng 1m77, áo quần lúc nào chải chuốt, ăn nói nhẹ nhàng, biết chiều lòng người lại sử dụng số điện thoại vip. Phần vì tính hắn cũng thích thưởng của lạ.

Chị là vợ hắn cũng ghen lắm, nhưng hắn cũng khéo dạy chị. Vậy nên chị chỉ dám càu nhàu chứ không dám tìm những cô gái hắn theo để đánh ghen hay nói chuyện. Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó.

Tại mày sinh ra nó, tao đã bảo rồi mà còn cố đẻ!

Chị là vợ hắn cũng ghen lắm, nhưng hắn cũng khéo dạy chị. Vậy nên chị chỉ dám càu nhàu chứ không dám tìm những cô gái hắn theo để đánh ghen hay nói chuyện (Ảnh minh họa)

Mấy cô gái trước đây chị cũng đã nhờ gia đình hắn can thiệp nên ổn. Còn lần này hắn đã nói thẳng với chị, hắn có tình cảm với cô gái đó. Hắn còn công khai gọi điện cho ả trước mặt chị. Trái tim chị đau lắm.

Chị là người không xinh đẹp, nhưng chị tốt tính, có công việc ổn định và đã sinh cho hắn một trai, một gái. Đàn ông đúng là tham lam. Hắn công khai qua lại với cô gái đó. Chị một tay chăm hai đứa nhỏ, tiền bạc hắn không chịu đưa, hắn luôn viện lý do quán ăn thu không đủ chi.

Có lần hắn chỉ tay thẳng vào mặt chị và thằng nhỏ thứ hai bảo: "Tại mày sinh ra nó, tao đã bảo tuổi tao và nó kỵ nhau rồi mà còn đẻ. Mày nhìn lại xem từ ngày sinh nó công việc tao đi xuống hẳn".

Hôm nay chị lấy can đảm đến gặp cô ả đó. Chị cố bình tĩnh để nói chuyện với ả. Ả chết lặng khi nghe chị bảo chị là vợ hắn. Chị cũng đứng tim khi nghe ả bảo hắn lừa ả bảo chưa có vợ con gì. Học đại học tài chính ra, là ông chủ mấy nhà hàng. Ả còn đưa hắn vay 100 triệu - số tiền ả định mua xe xịn để đi. Hắn hứa ít hôm trả, nhưng mãi nay đã gần một năm ả vẫn phải đi làm bằng xe máy ghẻ.

Hỏi thì hắn vỗ về ả: "Anh thấy em đi làm bằng xe xấu, anh xót lắm. Nhưng thằng bạn chưa chịu trả anh để anh gửi em. Thằng này tệ thật". Nghe thế ả lại thôi và vẫn chung thủy với hắn.

Hai người đàn bà nói chuyện khá tử tế với nhau. Cả hai đều vỡ lẽ ra con người thật của hắn. Về đến nhà, chị tự nhủ phải bình tĩnh để xử lý. Dù sao cô ả kia không đáng ngại, vì ả cũng hiền lành, có học nên khi hiểu ả tự rút lui thôi.

Mấy ngày đang cố kìm nén chưa tra hỏi hắn thì một lần chị thấy hắn đưa điện thoại đang đổ chuông cho cô con gái 12 tuổi nghe hộ và nhắc: "Con bảo với bác Hà là bố đi ra ngoài bỏ điện thoại ở nhà nhé". Chị điên lên quát thẳng vào mặt hắn: "Anh đừng dạy con tôi cái trò lừa đảo đó".

Tại mày sinh ra nó, tao đã bảo rồi mà còn cố đẻ!

Chị cay đắng khi có một người chồng vừa ngoại tình vừa đốn mạt như vậy (Ảnh minh họa)

Hắn trừng trừng nhìn chị, đôi mắt long lên, hàng lông mày đen rậm giãn ra hết cỡ, hai hàm răng nghiến chặt gầm lên như con thú: "Mày nói gì con kia? Mày nhắc lại bố mày nghe xem nào? Tao cho cả lũ nhà mày xuống bùn bây giờ!".

Chị im lặng nhưng không sợ lắm bởi đây không phải lần đầu tiên hắn gầm lên như thế với chị. Lần trước hắn còn đánh chị thừa sống thiếu chết khi chị có ý bảo sẽ tìm cách kéo hắn lại, không cho hắn đến gặp cô gái kia. Hình như thần kinh của chị được hắn tập luyện dần thành quen.

Mấy tháng không thấy hắn về, gọi hắn không thèm nghe máy, con ốm đau suốt, đồng lương dược sỹ của chị không đủ trang trải 3 miệng ăn. Cộng thêm tiền học của bé lớn. Chị cay đắng khi có một người chồng vừa ngoại tình vừa đốn mạt như vậy. Thế mà trước đó, khi nào chị cũng tự hào có chồng hào hoa, phong độ...

Kẽm với sức khỏe sinh lý nam giới

Tuổi tác tỉ lệ thuận với nguy cơ thay đổi về thể trọng, màu sắc và sự đứt gãy của các ADN trong tinh trùng. Tuy nhiên, các thực phẩm giàu vitamin C, E, nguyên tố vi lượng kẽm và axit folic lại giúp bảo vệ tinh trùng rất hiệu quả.

Nam giới nếu thiếu kẽm sẽ dẫn tới suy giảm ham muốn.

Nam giới nếu thiếu kẽm sẽ dẫn tới suy giảm ham muốn.

Kẽm (Zn) đóng vai trò sinh học không thể thiếu đối với sức khỏe con người, cho dù kẽm chỉ chiếm khoảng vài phần triệu trọng lượng khô của cơ thể. Người ta cũng đã phát hiện được nhiều căn bệnh liên quan tới sự thiếu thừa nguyên tố này. Theo các nhà khoa học, lượng kẽm cần cho người trưởng thành hằng ngày là 10-15mg. Nhưng nhu cầu về kẽm còn tùy thuộc vào tuổi và trạng thái sinh lý của cơ thể.

Kẽm với đàn ông

Ngoài tác dụng cải thiện chất lượng và số lượng tinh trùng, kẽm còn được coi là nguyên tố kim loại của đàn ông. Kẽm là nguyên tố cơ bản tạo nên các hormon kiểm soát sự phát triển của cơ thể và đặc biệt quan trọng đối với hoóc-môn nam giới Testosteron. Nam giới nếu thiếu kẽm sẽ dẫn tới suy giảm ham muốn.

Xét về vai trò của kẽm trong sinh lý nam giới, kẽm cũng đóng vai trò quan trọng đối với tuyến tiền liệt. Hàm lượng Kẽm tập trung nhiều ở tinh dịch và tuyến tiền liệt hơn bất cứ phần nào trong cơ thể. Theo tính toán, trong mỗi miligam tinh dịch có hàm lượng nguyên tố kẽm lên tới 150 micrôgam.

Kết quả nghiên cứu cũng cho thấy, độ tích cực trong sinh hoạt vợ chồng của người đàn ông, sinh lực cũng như khả năng duy trì nòi giống phụ thuộc trực tiếp vào lượng kẽm. Mỗi một lần "thăng hoa" người đàn ông có thể mất 2-6 miligam tinh dịch, điều đó đồng nghĩa với việc mất đi 300-900 micrôgam kẽm.Việc thiếu Kẽm có thể gây phì đại tuyến tiền liệt và những thay đổi khác ở tuyến sinh dục quan trọng này. Vì vậy, Kẽm hoàn toàn có liên quan đến khả năng và tiềm năng sinh dục nam giới, đặc biệt quan trọng đối với đàn ông khi bước qua tuổi trung niên, khi các vấn đề về tuyến tiền liệt bắt đầu xuất hiện.

Vậy làm thế nào để phát hiện sự thiếu hụt kẽm trong cơ thể?

Có thể định lượng nồng độ của Kẽm trong huyết tương hoặc dựa vào dấu hiệu lâm sàng của các bệnh lý liên quan với sự thiếu Kẽm. Đó là các biểu hiện chậm phát triển thể lực, chậm phát triển tâm thần, các bệnh về da và niêm mạc, giảm chức năng sinh dục, dễ bị nhiễm khuẩn, giảm trí nhớ, suy dinh dưỡng...

Nếu thiếu, nam giới có thể bổ sung kẽm trong dược phẩm hoặc chất dinh dưỡng bằng cách tăng cường ăn uống đủ chất, ăn các thức ăn có nhiều kẽm như thịt, gan, trứng, sữa, cá, tôm, sò, rau củ quả có màu vàng và xanh đậm...

Ngoài ra, nam giới có thể sử dụng các bài thuốc, thực phẩm chức năng để bồi bổ thêm Kẽm trực tiếp cho cơ thể. Hơn thế nữa, việc sử dụng các bài thuốc, thực phẩm chức năng có nguồn gốc từ thảo dược quý như: Ba bệnh, Lộc nhung, Nhục thung dung, Nhân sâm... kết hợp với hàm lượng Kẽm hợp lý cũng rất có ích cho sức khỏe sinh lý nam giới, giúp tinh binh không bị lão hóa, giúp tăng cảm hứng "yêu" của nam giới.

Thông tin cho bạn:

TPCN Xích Thố Vương được chiết xuất chọn lọc tinh tế từ các thảo dược quý (Cao bá bệnh, lộc nhung, nhục thung dung...) kết hợp bổ sung L-arginin và nguyên tố vi lượng Kẽm với hàm lượng hợp lý mang lại tác dụng cải thiện sinh lý an toàn, toàn diện cho nam giới một cách bền vững. Xích Thố Vương vừa kích thích cơ thể tăng tiết testosteron tự nhiên, tăng ham muốn vừa giải phóng NO từ từ giải quyết trục trặc trong quá trình rối loạn sinh lý. Sử dụng Xích Thố Vương sẽ cải thiện được các triệu chứng giảm ham muốn, rối loạn sinh lý, liệt dương, di tinh, mộng tinh, tăng chất lượng tinh trùng... giảm mệt mỏi giúp quý ông lấy lại bản lĩnh trai tráng đích thực của mình.

Chồng đồng lõa với bồ sỉ nhục tôi

Hân không hiểu người đàn bà ấy có sức hút gì, ma lực gì mà chồng cô lại si mê cô ta đến vậy. Bao nhiêu lần bắt quả tang chồng có bồ thì cũng là bấy nhiêu lần với cô ta.

Xem ra anh là người lăng nhăng, có vợ vẫn ngoại tình nhưng lại chung tình với bồ, ít nhất là không một nách xách mấy cô.

Cô ta xấu, mặt cũng không có gì là đẹp. Khuôn mặt gầy gầy lúc nào cũng trang điểm son phấn lòe loẹt, tóc thì xoăn tít. Nhưng mà người dù nhỏ lại lộ những đường cong bắt mắt, ăn mặc thì thời thượng. Có thể vì thế mà chồng Hân mê cô ta chăng?

Người đàn bà ấy khúc nào ra khúc ấy, đi thì mông cong, thân hình gợi cảm lại còn có đôi mắt sắc chết cười. Cảm giác cô ta chỉ cần liếc ai một cái thì có thể người đàn ông ấy chết đứ đự. Không biết cô ta có dùng ánh mắt ấy để liếc chồng Hân không mà giờ anh ta hồn siêu phách lạc.

Trước đây, khi Hân bắt gặp anh ta lần đầu với người này, anh ta còn quỳ gối van xin Hân tha tội, hi vọng cô đừng nói với bạn bè, người nhà. Nhưng bây giờ, đã là lần thứ 3 rồi, anh ta dường như không sợ những lời đe dọa của Hân nữa. Có thể vì anh ta biết Hân yêu mình, cũng có thể anh ta thực sự cần cô bồ kia và không thể bỏ cô ta.

Chồng đồng lõa với bồ sỉ nhục tôi - 1

Rồi để tìm cách khiến cho Hân nhục mặt trước bạn bè, anh ta đồng lõa với cô bồ tung ảnh ghép hình của Hân và người đàn ông khác. (ảnh minh họa)

Có lẽ cái thân hình gợi cảm ấy, có lẽ những 'cuộc chiến' trên giường của cô ta đã biến Hân thành người thua cuộc. Hân sợ mình không còn sức lực để chiến đấu trong cuộc tình này. Cô chỉ là không muốn con mình phải khổ và cô cũng không muốn bố mẹ cô phải bận tâm vì chuyện con gái bỏ chồng. Nhưng còn cách nào khác đâu nếu như anh ta cứ khư khư giữ mối qua hệ với cô bồ và yêu cầu Hân giữ im lặng...

Khi Hân đưa một người bạn cùng tới khách sạn đánh ghen và nhảy bổ vào túm tóc cô bồ kia, chẳng ngờ, anh đã ra tay tát cô một cái như trời giáng. Anh bảo cô: "Cô tưởng tôi yêu cô à, đàn bà như cô vô dụng, ngồi ở nhà ngửa tay xin tiền chồng. Cô tưởng cô sinh cho tôi đứa con trai là cô an thân chắc. Cô xem lại mình đi, cô sao bằng cô ấy, vừa xinh đẹp lại tài giỏi".

Nghe nói người đàn bà này tài giỏi thật. Tài giỏi vậy mà lại đi cướp chồng người khác sao? Nhìn cô ta còn có vẻ giàu có, không có biểu hiện của việc moi tiền. Vì chồng Hân cũng đâu phải là một gã giàu có gì cho cam. Hân đau khổ, chua xót, cảm thấy mệt mỏi vì không hiểu tại sao chồng lại nhẫn tâm với mình như vậy. Hân suy sụp.

Rồi để tìm cách khiến cho Hân nhục mặt trước bạn bè, anh ta đồng lõa với cô bồ tung ảnh ghép hình của Hân và người đàn ông khác. Rồi họ còn thuê người chụp hình Hân hẹn hò cà phê, chụp ở những góc riêng để thấy rằng, hai người họ đang ngồi rất gần và rất tình tứ. Hân bị vu oan. Bố mẹ chồng thì nào biết công nghệ, cứ thấy cô nắm tay, ôm eo người đàn ông khác thì cho rằng cô hư hỏng, lăng nhăng, phản bội chồng. Thế là anh ta đã cao tay biến Hân thành kẻ phản bội trước mình, còn anh ta và cô bồ thì vô tội. Họ có lẽ đang hả hê, cười vào mặt của Hân vì cô dại, cô tin vào lời của người đàn ông đó.

Chồng đồng lõa với bồ sỉ nhục tôi - 2

Anh ta đã có bồ và cần cô bồ ấy. Có lẽ cô ta giỏi kiếm tiền, cô ta hơn Hân vì Hân chỉ là người phụ nữ bình thường, hàng tháng còn xin tiền chồng. (ảnh minh họa)

Thật ra Hân hiểu mình quá dại. Cô dại vì đã yêu quá nhiều, đã tin quá nhiều vào một người đàn ông không xứng đáng. Cô đau khổ nhận ra, mình đã níu kéo một thứ tình cảm vứt đi, không đáng để cô làm như vậy.

Anh ta đã có bồ và cần cô bồ ấy. Có lẽ cô ta giỏi kiếm tiền, cô ta hơn Hân vì Hân chỉ là người phụ nữ bình thường, hàng tháng còn xin tiền chồng.

Bây giờ Hân đau khổ lắm, mệt mỏi lắm! Phải làm sao đây khi tình yêu lại thành ra thế này. Còn con Hân, gia đình Hân thì sao khi bây giờ, cô đã bị nhà chồng khinh rẻ, chỉ là họ chưa đuổi cô ra khỏi nhà. Chuyện này Hân biết chỉ là sớm hay muộn thôi, một khi anh chồng ra tay thì coi như cô cũng hết đời. Chấm dứt đời sống vợ chồng và trở thành người đàn bà đơn thân.

Cả hàng xóm bây giờ nghĩ Hân lăng nhăng chứ không phải anh chồng này. Hân đau khổ, cô không làm gì những lại chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn ai. Thế mới chua chát. Cô thề là cô sẽ trả mối hận này, để anh chồng cô phải sáng mắt ra... 

Bi kịch sợ tay trắng ly hôn hơn chồng đánh

Những nạn nhân của bạo lực gia đình thường rất ngại thừa nhận "tôi là nạn nhân của bạo lực gia đình" bởi họ sợ bị đổ vỡ gia đình, sợ cảnh ly hôn phải tay trắng ra khỏi nhà.

Vay tiền ngoại về xây nhà

Bác sĩ Nguyễn Ngọc Quyết cho biết hiện nay có rất nhiều bất cập trong vấn đề bạo lực gia đình. Ông dẫn chứng nhiều trường hợp nạn nhân của ông sau khi ly hôn với chồng phải ra đi với hai bàn tay trắng dù tài sản đó là tài sản của hai vợ chồng làm ra.

Những nạn nhân đó tố cáo bạo lực gia đình kèm theo họ sẽ mất tất cả. Nhiều trường hợp ở nông thôn xây nhà trên đất của bố mẹ chồng để lại và không có quyền hợp pháp trên mảnh đất ấy nên người phụ nữ luôn chịu thiệt thòi. Có lẽ điều này đã khiến nhiều người phụ nữ không dám đứng ra nói không với bạo lực vì họ sợ không có chỗ trú thân nếu ly hôn với chồng.

Trường hợp của chị Nguyễn Thị Thanh (tên nhân vật đã thay đổi) trú tại Gia Lâm, Hà Nội là một câu chuyện điển hình.

Chị Thanh và chồng cưới nhau xong được bố mẹ cho một mảnh đất nhỏ cạnh nhà. Khi sinh con, chị Thanh có nhu cầu ở riêng nên bàn với chồng xây nhà cho riêng mình. Số tiền xây nhà đều là do chị Thanh nhờ bố mẹ đẻ của chị vay ở ngân hàng giúp. Khổ nhất là tiền vay đó là gia đình người anh rể vay hộ. Đến kỳ đáo hạn, anh rể nhắc vợ chồng chị lo tiền trả ngân hàng thì chị Thanh bị chồng và gia đình nhà chồng cho rằng nhà ngoại gây khó dễ. Mâu thuần gia đình phát sinh từ đó.

Chồng chị Thanh không đánh đập chị nhưng ngày nào cũng chửi bới. Có những hôm cứ đêm đến là anh ta chửi cố tình không cho chị ngủ. Anh ta còn chẳng đi làm gì mà cho rằng việc chửi để cho vợ thông minh ra là điều cần làm trước tiên.

Nhiều đêm bị chồng chửi, chị Thanh luôn cảm thấy mệt mỏi, thiếu ngủ, căng thẳng. Nhiều lần anh ta cố tình chửi để chị Thanh ra khỏi nhà. Chị không muốn đi thì anh ta khóa trái cửa mặc kệ chị ở bên ngoài sân kể cả trời mưa hay trời nắng, ngày nóng hay ngày rét.

Bi kịch sợ tay trắng ly hôn hơn chồng đánh - 1

Mâu thuẫn vợ chồng xảy ra trong thời gian dài và kết thúc bằng những trận đòn roi (ảnh minh họa)

Anh ta còn đang tâm kể xấu vợ với nhà chồng, mục đích của anh ta làm sao để mọi người đều căm ghét chị. Đau khổ, nhiều lần chị Thanh bế con về nhà ngoại ở nhờ.

Vào một ngày mùa hè, chị Thanh và hai con đang ngủ anh ta tắt quạt điện không cho mẹ con chị dùng điện. Rồi anh ta đuổi đánh buộc mẹ con chị phải ra khỏi nhà giữa đêm khuya.

Uất ức, chị Thanh mang con về quê ngoại gửi rồi quay lại gia đình của mình. Cùng cực quá, chị đến chính quyền thôn trình báo thì chỉ nhận được những lời khuyên răn chuyện gia đình đóng cửa bảo nhau không nên gây mất hòa khí.

Chấp nhận trắng tay để thoát khỏi nhà chồng

Gia đình nhà chồng thường kể xấu, dựng chuyện của chị Thanh với hội phụ nữ thôn và công an xã. Có lẽ vì thế mà mọi người chỉ khuyên giải chị nên thay đổi để giữ gìn hạnh phúc gia đình, không ai nghe chị nói.

Tiếc công của mình bỏ ra xây dựng căn nhà, những khoản nợ chị nhờ người thân vay hộ khiến chị Thanh như phát điên. Chị và con cũng không thể ở nhờ nhà bố mẹ đẻ mãi. Cảnh lang thang, không nơi trú chân nên mẹ con chị tìm đến Trung tâm chăm sóc sức khỏe phụ nữ huyện Gia Lâm, đặt tại BV Đức Giang, Long Biên, Hà Nội và sau đó chị được giới thiệu đến Ngôi nhà Bình yên để tạm lánh.

Sau khi được các chuyên gia về bạo lực giới trợ giúp, chị Thanh tìm cho mình được những công việc yêu thích. Chị kể "ở cạnh những người cũng là nạn nhân của bạo lực gia đình và được nghe các chuyên gia tư vấn chị mới thấy cần những việc làm để cho mình và cho những người thân của mình được hạnh phúc".

Chuyện hai vợ chồng chị hòa giải không thành, chị và chồng ly hôn nhưng toàn bộ tài sản chung của hai vợ chồng lại đứng tên bố mẹ chồng. Khó khăn chồng chất khó khăn nên chị Thanh có nguy cơ không được phân chia tài sản.

Nhờ có sự giúp đỡ của các luật sư ở Cục Trợ giúp pháp lý, chị Thanh và chồng ly hôn. Tòa án xử tài sản không thuộc về chị Thanh nhưng số tiền nợ của nhà ngoại chị Thanh về xây nhà thì bố mẹ chồng và chồng chị phải hoàn trả hết.

Sau khi ly hôn, chị Thanh không có nơi để trú chân. Tài sản gia đình gần 10 năm cưới nhau chị đi làm dành dụm coi như bỏ lại nhà chồng. Số tiền nợ nhà ngoại, chồng chị cũng lần khân một thời gian dài mới trả hết. Trong khi đó, tiền xây nhà năm đó là cả tiền ngày còn thanh niên chị tiết kiệm.

Bác sĩ Quyết chia sẻ trường hợp của chị Thanh, nhà chồng đã trả nợ lại khoản nợ đã vay kia. Nhiều phụ nữ là nạn nhân của bạo hành gia đình sau khi ly hôn họ không còn gì. Tòa xử căn nhà chia đôi nhưng họ không thể về nhà rồi xây đôi lên để sống cảnh chung vách với người chồng là kẻ gây bạo lực.

Sợ chồng đòi 'yêu', tôi trốn về nhà mẹ đẻ

Trong thời gian ở nhà mẹ đẻ tôi phải lòng Hiếu. Anh góa vợ sớm nên rất thông cảm cảnh tình của tôi. Anh chu đáo, lo lắng quan tâm tôi từng chút một.

Thương nhau từ thời còn ở quê, dù cha mẹ can ngăn vì anh hay rượu chè bê tha nhưng tôi vẫn quyết cưới. Nghĩ khi có gia đình yên ấm, anh sẽ chí thú làm ăn, cáng đáng để trở thành trụ cột gia đình. Nào ngờ anh chứng nào tật nấy, đã không chỉnh đốn lại tư cách mà ngày càng quá quắt, hư hỏng hơn.

Sau cưới được 3 tháng, anh đòi lấy vàng cưới mang bán để đi hùn hạp làm ăn với bạn. Anh hứa chắc như đinh đóng cột là sẽ mang về gấp đôi số đó để tôi hậu hữu. Hỏi làm việc gì thì anh úp úp mở mở không nói. Tôi bảo công việc không rõ ràng thì không giao vàng ra, vì vợ chồng chỉ có nhiêu đó để làm của sau lo cho con cái, mất đi thì xem như cả đời trắng tay. Anh chẳng chịu, chửi rủa đủ điều còn trong lúc cáu tiết, bạt tai tôi trước mặt cha mẹ ruột. Tưởng xong chuyện, ai ngờ một hai bữa anh lại uống say, về chì chiết, lăng mạ tôi ham tiền, có của cất khư khư không tạo điều kiện cho chồng làm ăn. Quá mệt mỏi, tôi đưa tiền ra để anh muốn làm gì thì làm cho xong. Anh ôm tiền bảo đi 10 ngày rồi mang cả vốn lẫn lãi về cho tôi sáng mắt!

Chưa đến ngày thứ 10 đã thấy anh thất thểu lê bước về nhà trong bộ dạng lếch thếch như gã hành khất. Vào nhà, ngồi bệt xuống sàn, anh báo "mất hết rồi!". Thì ra anh mang tiền cùng gã bạn mua thuốc lá từ biên giới Campuchia chở về Việt Nam, trên đường, xe tải chở thuốc bị công an tóm gọn và tịch thu tất cả. 30 triệu theo mây khói đi mất, anh chỉ còn cái xác khô quay về nhà. Mất của tiếc một, mất lòng tin mới khiến tôi chán nản. Chưa hết, kể từ ngày đó anh chẳng chịu tìm việc làm mà bê tha rượu chè, lại còn tập tành đánh số đề với mộng trúng số có tiền khỏi lao động vất vả!

Sợ chồng đòi

Có pháp luật nào bảo vệ gã chồng như anh không? Nếu nhờ pháp luật can thiệp thì tôi có được bảo vệ không? (Ảnh minh họa)

Tôi chỉ là cô thợ may với mỗi ngày kiếm chưa đến 100.000 đồng nhưng tiền làm ra được bao nhiêu cũng bị anh về "cào" sạch mang nướng vào rượu. Quá sức chịu đựng cảnh nuôi gã chồng hư hỏng lại hành hạ vợ con, tôi đâm đơn đi dị nhiều lần nhưng anh không chịu ký. Mỗi ngày anh đều kiếm cớ hành hạ và nhiếc móc tôi đủ điều nào là khinh anh nghèo, vô dụng nên muốn bỏ anh. Anh sẽ không cho tôi toại nguyện. Nhiều lần sau khi say xỉn về anh còn bắt tôi hầu hạ trên giường như nô lệ. Tôi chống cự thì anh bạt tay, dùng chân đá... Sợ hãi, tôi trốn về nhà mẹ đẻ ở.

Trong thời gian ở nhà mẹ đẻ tôi phải lòng Hiếu. Anh góa vợ sớm nên rất thông cảm cảnh tình của tôi. Anh chu đáo, lo lắng quan tâm tôi từng chút một. Chúng tôi đã đi quá giới hạn và tôi mang thai. Trong lúc giải quyết chuyện ly dị để tôi danh chính ngôn thuận về với Hiếu thì chồng cũ hay tin, tìm đến gây sự. Ba mẹ tôi đuổi anh ta về vì không chấp nhận một người con rể nát rượu, suốt ngày hành hạ vợ. Nhiều lần tòa mời cả 2 ra giải quyết nhưng anh đều không đến, vì thế tôi được đơn phương ly hôn. Vậy mà đến khi tôi sinh con xong, vừa từ bệnh viện về thì anh ở đâu xộc vào nhà bảo đó là con anh, anh phải đem về nuôi! Mặc ai khuyên can đủ thứ anh cũng không chịu bình tĩnh lại càng cố tình làm dữ. Anh bảo sẽ đi thưa vì tội không cho anh nhận con. Cứ thế cách vài ba hôm anh lại đến nhà chửi rủa làm cuộc sống của mẹ con tôi và Hiếu loạn cả lên.

Có pháp luật nào bảo vệ gã chồng như anh không? Nếu nhờ pháp luật can thiệp thì tôi có được bảo vệ không? Tôi chỉ sợ làm lớn chuyện, một người mất hết lý trí và cư xử lỗ mãng như anh sẽ làm điều gì đó khó lường với gia đình tôi! Tôi mới vừa đón nhận được hạnh phúc, không muốn vì sự thiếu cản trọng mà đánh mất để đáng tiếc cả đời. Bản thân anh Hiếu - chồng hiện tại của tôi cũng sợ rằng một người chẳng có gì để mất như chồng cũ của tôi không ngại liều mạng để gây tai họa cho chúng tôi. Thế nên chúng tôi cứ nhún nhường ngày qua ngày mà chưa biết làm gì để được yên thân... 

Vái 1 lạy về đạo lý ứng xử "lấy lệ" của các nàng dâu hiện nay

Suy cho cùng, nhà chồng cũng là nhà mình, các nàng dâu ở với bố mẹ chồng nhiều hơn thời gian ở với bố mẹ đẻ cơ mà. Vậy thì có gì phải nề hà, kêu than ngay cả khi phải lao tâm khổ tứ vì nó?

Chào Hoài Thu với tâm sự: "Vợ và mẹ cùng bệnh, chồng tuyệt tình để mẹ phẫu thuật trước"!

Là một người đàn ông cũng đang có vợ và con nhỏ mà khi vô tình đọc được bài viết này của bạn, tôi thực sự cảm thấy khó chịu và bức xúc quá thể. Tôi thật sự nể bạn luôn đấy và xin vái 1 lạy với cái suy nghĩ ích kỷ, nhỏ nhen, điên khùng của bạn.

Bạn thật sự là một người vợ, người con dâu khốn nạn quá đi mất. Nếu tôi là chồng bạn mà có người vợ không biết điều như thế, tôi đã trả bạn về nơi sản xuất ngay và luôn rồi. Tôi không hiểu sao đến giờ vẫn có một người phụ nữ nghĩ ngắn như bạn đấy. Tiền của bố mẹ chồng mà bạn còn đòi quyền lợi cho mình trước thì đúng là không còn gì để nói.

Chúng tôi những người đàn ông khi lập gia đình, luôn phải đứng giữa mẹ và vợ thì cũng luôn luôn cảm thấy rất khó xử đấy bạn biết không. Nếu 1 trong hai người mà bị bệnh có ảnh hưởng đến tính mạng thì bệnh của ai nguy hiểm trước thì phải cứu người đó trước chứ. Sao bạn cứ làm lớn chuyện và muốn làm loạn nhà chồng phải không?

Vái 1 lạy về đạo lý ứng xử

Là một người đàn ông cũng đang có vợ và con nhỏ mà khi vô tình đọc được bài viết này của bạn, tôi thực sự cảm thấy khó chịu quá. Tôi thật sự nể bạn luôn đấy (Ảnh minh họa)

Đọc bài của bạn, tôi thấy chẳng khác gì tình huống nếu mẹ và vợ rơi xuống nước, chúng tôi là chồng, là con thì sẽ cứu ai? Tôi có thể xin thưa với bạn luôn, khi ấy tôi đang đứng gần ai nhất và có cơ hội nắm lấy tay ai thì sẽ cứu người đó chứ chẳng thiên vị ai là vợ, ai là mẹ cả. Vì thế, mong bạn hãy sớm tỉnh ngộ mà điều chỉnh cách sống và cách nghĩ để sống tốt hơn ở nhà chồng. Chứ kiểu này, dù bạn có xinh đẹp, có yêu chồng yêu con, chúng tôi cũng chẳng dám "mặt mo" để bạn ở lại nhà chúng tôi khi đối xử với người nhà chúng tôi như thế.

Thật sự, ngẫm ra tôi thấy đúng như tôi đã đọc ở đâu đó. Người ta nói rằng, đạo làm dâu ngày nay suy đồi là do phụ nữ quá ích kỷ. Có thể tôi nói hơi vơ đũa cả nắm, nhưng thử hỏi ngày nay có 10 phụ nữ đi làm dâu thì có 9 phụ nữ kêu ca ghét nhà chồng, ghét bố mẹ chồng, kêu nhà chồng không bằng nhà đẻ. Nói chung, tôi thấy người phụ nữ nào cũng kêu ca được đủ thứ chuyện ở nhà chồng.

Mỗi ngày đi làm ở công sở, lúc ở trong thang máy, ở văn phòng, hầu như lúc nào tôi cũng bắt gặp những câu chuyện về chủ đề nhà chồng, mẹ chồng - nàng dâu. Thú thực, tôi nghe được chuyện ca ngợi mẹ chồng, nhà chồng của các chị em rất ít. Trái lại, tôi toàn nghe thấy những chuyện nói mẹ chồng ghê gớm, mẹ chồng bẩn, em chồng tắc quái, nhà chồng tham tiền. Rồi nhất là chuyện mẹ chồng - nàng dâu cùng chăm con chăm cháu, rồi ở cữ nhà chồng nữa... Trời ơi, tôi là đàn ông nghe mà còn lộn ruột và thấy xấu mặt khi các chị em cứ hăng hái vô tư lự kể chuyện nhà mình ra giữa bàn dân thiên hạ.

Có thể nhiều bạn khi đọc chia sẻ này của tôi sẽ bảo: Lão này xứng đáng nhận cả mấy xe ben đá tảng vì dám nói xấu phụ nữ. Thậm chí có người sẽ bảo có chồng thế này thì vợ tôi sẽ khổ dài dài. Nhưng xin thưa, thử hỏi lòng mình, các chị về nhà chồng ngần ấy năm đã làm được gì cho nhà chồng mà cứ hở ra là nói xấu nhà chồng, là bắt nhà chồng phải cung phụng, chiều chuộng các chị?

Nói không xa ở trong khu tập thể của nhà tôi đang ở hiện nay. Lúc trước khi một số gia đình chưa có con dâu thì trong ấm ngoài êm. Vậy mà khi có con dâu vào, thật sự phải nói là loạn nhà. Có nhiều gia đình, họ đã phải cho vợ chồng con dâu tống ra riêng mà vẫn về quấy nhiễu. Bố mẹ chồng già cả không đủ sức chăm cháu giúp thì y như rằng bị các nàng dâu dè bỉu là ích kỷ, chỉ biết ngồi chơi xơi nước cho sướng bản thân, mặc cho con cháu khổ sở.

Tôi thấy điều này thật nực cười lắm. Các bạn sinh con ra thì phải tự đi mà chăm sóc nuôi nấng con mình. Sao còn phải bắt bố mẹ già hầu hạ và phục dịch cho nữa. Đành rằng các bạn bận đi làm đi ăn, bận lo kinh tế. Thế thử hỏi trước kia bố mẹ các bạn khi nuôi nấng các bạn không bận thế à? Hay họ chỉ ở nhà chăm con không?

Rồi khi bố mẹ chồng có ốm đau, tôi thấy rất ít con dâu hiếu thảo coi bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ mà hầu hạ báo hiếu. Xung quanh tôi đầy rẫy những gương con dâu về chăm mẹ chồng ốm chỉ là miễn cưỡng. Rồi có khi cũng về chăm đấy mà tâm có thật lòng đâu. Chưa kể, bỏ đống tiền ra chữa bệnh cho bố mẹ chồng già thì hầu hết các nàng dâu xót của. Có người con dâu còn ác miệng mong bố mẹ chồng chết sớm để đỡ phải hầu hạ, đỡ phải nghe lời cằn nhằn của họ lúc trí nhớ đã suy giảm.

Vái 1 lạy về đạo lý ứng xử

Ở đời có ai giống hoàn cảnh của ai đâu. Tôi nghĩ những nàng dâu cứ cho đi tình cảm thì sẽ nhận được tình cảm ấy (Ảnh minh họa)

Các phụ nữ đang làm dâu à, đừng nghĩ bố mẹ chồng đã già cả hay nằm đấy mà không biết tâm các chị đang nghĩ gì nhé. Đừng bao giờ nghĩ chúng tôi là chồng bận bịu công việc bên ngoài và nghĩ thoáng trong mọi chuyện mà không biết đạo lý ứng xử "lấy lệ" của các nàng dâu.

Do đó, chị em nên suy nghĩ đối đãi với gia đình đình chồng, đặc biệt với bố mẹ chồng thế nào để chúng tôi không phải kêu than. Bởi suy cho cùng, nhà chồng cũng là nhà mình, các chị em ở với bố mẹ chồng nhiều hơn thời gian ở với bố mẹ đẻ cơ mà. Vậy thì có gì phải nề hà, kêu than ngay cả khi phải lao tâm khổ tứ vì nó? Cứ cởi mở lòng mình ra, đừng ích kỷ với nhà chồng, có khi các nàng dâu còn được yêu, được chiều hơn gấp nhiều lần ấy chứ.

Ở đời có ai giống hoàn cảnh của ai đâu. Tôi nghĩ những nàng dâu cứ cho đi tình cảm thì sẽ nhận được tình cảm ấy. Bởi đa phần chồng và gia đình chồng có bao giờ đòi hỏi quá đáng các nàng dâu đâu, có đòi hỏi con dâu phải cố gắng bao nhiêu cũng không đủ đâu. Thế mà hàng ngày tại sao những người con dâu bây giờ cứ soi mói, ích kỷ với nhà chồng vậy?

"Mẹ ơi, con bị đồng tính!"

Sau giây phút sững sờ, tôi ôm con vào lòng. Tôi không biết nói gì với con, ngoài việc tôi cùng khóc với nó.

Khi tôi phát hiện thằng Tuấn cởi quần áo khoe thân trong lúc chat với một người bạn trên mạng, tôi điếng hồn. Tôi nhìn đứa con trai mà mình yêu thương, nâng niu như vàng ngọc như nhìn một con quái vật. Bấy lâu nay, tôi đã ngờ ngợ thấy con mình khác thường, nhưng tôi đâu biết nó đã đi quá xa trong mối quan hệ với một người đàn ông khác.

"Mẹ ơi, con bị đồng tính"- thằng Tuấn bật khóc. Sau giây phút sững sờ, tôi ôm con vào lòng. Tôi không biết nói gì với con, ngoài việc tôi cùng khóc với nó.

Con tôi kể người đàn ông nó quen biết trên mạng lớn hơn nó 20 tuổi, đang định cư ở nước ngoài. Nó tình cờ quen anh ta cách nay hơn 1 năm. Thoạt đầu chỉ là trao đổi bình thường, sau đó là hình ảnh. Rồi anh ta bảo là thích nó, muốn làm "người yêu" của nó. Thằng con tôi, hỡi ơi, nó cũng thích người ta.

Nó bắt đầu chát chít, gọi điện thoại, gởi hình ảnh mát mẻ và sau đó nó gắn webcam và những thiết bị gì đó để tối tối anh ta có thể nhìn thấy nó khỏa thân cho anh ta ngắm nhìn "cho đỡ nhớ". Con tôi nói rằng lúc đầu nó còn mắc cỡ nhưng sau đó lại nghĩ, anh ta có cái gì, nó có cái đó, cũng giống hệt thôi, có gì đâu mà mắc cỡ? Hơn nữa, mỗi lần như vậy, anh ta lại gởi tiền về cho nó mua điện thoại, quần áo, máy tính xách tay...

Có lần tôi hỏi Tuấn những thứ đó ở đâu ra thì nó bảo mượn của bạn. Tôi bảo con phải mau đem trả bạn, không có thì thôi chớ mượn của người ta, lỡ mình làm mất hay lúc người ta cần thì sao? Con tôi bảo nhà bạn giàu lắm, mấy thứ này toàn là đồ dạt ra.

Từ đó, tôi bắt đầu để ý con trai kỹ hơn. Năm nay nó đã 20 tuổi, đang học đại học năm thứ hai. Nó học rất giỏi, năm nào cũng nhận học bổng.Vì vậy, có những khi thấy con có đồ đạc đắt tiền, tôi hỏi thì nó bảo mua từ tiền học bổng. Có lần tôi rầy con: " Nhận học bổng thì phải để dành đóng tiền học, mua sách vở chớ sao lại sắm sửa mấy thứ quần áo, đồ đạc để chưng diện?". Nó lại cười: "Mẹ đừng lo, con biết mà. Tụi con phụ làm công trình với các thầy cô nên được các thầy cho tiền chớ học bổng con đâu dám xài tầm bậy".



Cảm giác đau đớn, xấu hổ, nhục nhã, bất lực đan xen trong tôi (Ảnh minh họa)

Tôi như người bị uống thuốc lú, nó nói xuôi, nói ngược gì tôi cũng nghe. Cho đến khi con Thu, con gái đầu lòng của tôi thỏ thẻ: " Dạo này con thấy thằng Tuấn sao sao á...". Tôi hỏi: "Sao là sao?". Con Thu nhăn mặt: " Con thấy nó đồng bóng quá. Quần áo thì chải chuốt, lại còn xức nước hoa. Mẹ không biết đâu, hình như nó còn đi tắm trắng nữa. Hôm mẹ về ngoại, chỉ có con với nó ở nhà, nó đi cả ngày, về cứ săm soi rồi hỏi con thấy da nó có trắng hơn, mịn hơn không? Có hôm con vô tình vào phòng nó, thấy trên máy tính có quá trời hình ông nào đó toàn ở truồng... Mẹ ơi, hay là em con bị... đồng tính?".

Điều con Thu nói khiến tôi choáng váng. Chồng tôi bỏ theo người phụ nữ khác khi tôi sinh thằng Tuấn được 3 tháng. Con Thu mới lên ba. 20 năm qua, tôi đã ở vậy để nuôi 2 đứa con khôn lớn, lòng những mong sau này chúng thành người hữu ích thì tôi cũng thấy thỏa lòng.

Trong hai đứa con, tôi đặc biệt rất cưng thằng Tuấn. Có lẽ vì nó thiếu thốn tình cảm của một người cha nên tình thương tôi dành cho nó lớn gấp đôi tình thương bình thường của một người mẹ dành cho con. Bao nhiêu tin yêu, hi vọng tôi dồn cả vào đứa con thông minh, ngoan hiền ấy.

Tôi nhìn nó lớn lên từng ngày, từng ngày. Niềm hi vọng về một đứa con thành đạt cũng lớn lên từng ngày... Tôi mơ đến ngày nó ra trường, đi làm, lấy vợ, sinh cho tôi những đứa cháu nội để vui tuổi già...

Vậy mà bây giờ, con tôi thừa nhận với mẹ nó đồng tính. Nó còn khai thật với tôi: " Ảnh cho con nhiều tiền lắm, trong thẻ tín dụng nè, mẹ coi đi, hơn 1 tỉ đồng lận. Ảnh nói từ ngày quen con, ảnh làm ăn thuận lợi nên cưng con lắm, muốn trả ơn con. Tiền này ảnh gởi về cho con mua nhà để mai mốt ảnh về thì chúng con ở chung..."- con tôi nói mà không dám nhìn mẹ. Chưa bao giờ con tôi phải cúi gằm mặt trước mẹ như vậy.

Tôi đau đớn như bị róc từng miếng thịt. Bao nhiêu hi vọng tôi đã cố công vun đắp giờ sụp đổ tan tành. Tôi không biết nói gì với con. Trời ơi, tại sao con tôi lại bị đồng tính? Nó bị đồng tính thật hay chỉ là theo trào lưu, bạn bè? Tôi hay nghe bạn bè của con nói với nhau: " Chỉ có con trai mới làm cho con trai hạnh phúc". Lúc trước nghe vậy, tôi chỉ cười, nghĩ chúng nói đùa, còn bây giờ tôi thấy hoảng sợ. Tôi lo cho con tôi, lo cho cả một thế hệ những đứa trẻ như nó. Tại sao lúc cha mẹ sinh ra thì bình thường mà lớn lên thì lại biến thái như vậy?

Cảm giác đau đớn, xấu hổ, nhục nhã, bất lực đan xen trong tôi. Tôi không thể không thương yêu con tôi nữa bởi vì nó là máu thịt của tôi nhưng rồi đây tôi sẽ chẳng dám nhìn bà con, bạn bè, chẳng dám nhìn ai khi mang tiếng có một đứa con đồng tính.

Con ơi là con, sao lại ra nông nỗi này? Đồng tính là cái gì mà thời này nó phát lên như bệnh dịch vậy? Có cách gì làm cho con tôi trở lại bình thường hay không? Dẫu có tốn kém bao nhiêu tôi cũng chấp nhận, miễn là con tôi thoát khỏi bản án tử đồng tính... 

Quá khứ buông thả đeo bám cuộc đời thiếu nữ

Người phụ nữ đó là một trong rất nhiều người mà tôi từng tư vấn, nhưng cô ám ảnh tôi bởi câu chuyện và ánh mắt quá buồn của cô...

Cô tên H., 33 tuổi. H. sống ở một quận trung tâm của TP.HCM, chồng là một chủ doanh nghiệp tư nhân giàu có. H xinh đẹp, đi đâu có tài xế đưa rước, chồng H. còn mua cho H. một chiếc xe hơi riêng để nếu H. thích có thể đi chơi với bạn. Chồng H. lớn tuổi rồi nên rất cưng chiều vợ, H. gửi khá nhiều tiền về giúp cho gia đình hằng tháng. Chồng H. cũng không "cấm cung" gì mà rất yêu thương, tôn trọng cô.

H. gần như có tất cả những điều mà mọi người phụ nữ khác phải ao ước. Trừ một điều là H. chưa có niềm vui được làm mẹ. Vợ chồng H. đã đi khám nhiều lần, và kết quả là do phía H.. Nhưng bác sĩ không nói rõ nguyên nhân với chồng H., chỉ nói riêng với H., là chuyện có con của H. rất rất khó, xác suất hầu như bằng không. Nguyên do là thành tử cung của cô quá mỏng, tổn thương nhiều lần, khó mà đậu thai được.

Ảnh minh họa. Nguồn internet.

Ảnh minh họa. Nguồn internet.

Còn nguyên nhân sâu xa thì H. càng biết rõ. Nó bắt nguồn từ quá khứ không mấy trong sạch mà H. vẫn giấu kín với tất cả mọi người. Sinh ra ở một vùng quê nghèo miền Bắc, H. như nhiều người con gái khác, lên Hà Nội học đại học. Rồi yêu một nam sinh cùng khóa. Nhẹ dạ, buông thả theo trào lưu thời ấy, H. và người yêu dọn đến sống chung như vợ chồng. Hai năm sống thử với người yêu, do bất cẩn, H. đã mang thai hai lần và cả hai lần đó đều phải phá bỏ đứa con của mình.

Đáng buồn là bao lời hứa hẹn cưới nhau khi ra trường đều không thực hiện được. Vừa ra trường, người yêu H. có việc làm nhờ một mối quen biết, anh ta đã sớm chia tay với H. để chạy theo một cô gái khác gia đình giàu có và hộ khẩu thành phố.

Chán đời, thất nghiệp, H. theo bạn bè đi làm tiếp viên một quán bia ở Tây Hồ trong lúc chờ nộp hồ sơ xin việc khắp nơi. Xinh đẹp, cao ráo, làm phục vụ quán nhậu, môi trường đầy phức tạp, H. nhận không ít lời trêu ghẹo, mời mọc, rủ rê của cánh đàn ông. Trong đó có Nam, thiếu gia một doanh nghiệp buôn sắt thép. Trong lúc cô đơn, không có gì trong tay, H. ngã vào thiếu gia này như một chỗ nương tựa mà cô nghĩ là sẽ bền vững.

Ai ngờ, H. lại bị gã công tử trác táng đưa vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng ở các sàn nhảy với bia bọt, rượu mạnh và cả thuốc lắc. Lúc giật mình tỉnh ra, H. phát hiện một lần nữa mình lại mang thai đứa con của Nam. Khi báo cho người tình, cô chỉ nhận ánh mắt khinh bỉ của anh ta, với câu nói quen thuộc của bao gã sở khanh: Chắc gì đấy là con tôi? Từ đó, gã thiếu gia lặn mất tăm, chỉ nhờ người bạn đem đến phòng trọ cho H. 20 triệu để đi "giải quyết".

Cầm tiền, H. thấy đau và nhục nhã, nước mắt tuôn như mưa. Đi khám, bác sĩ bảo cô đã phá hai lần, nếu lần này phá nữa, thành tử cung mỏng, sau này khó lòng mà mang thai được. H. thấy lo sợ vô cùng. Nhưng nếu giữ con lại thì cả mẹ cả con sống làm sao? H. không có nghề nghiệp, hai bàn tay trắng, không có người thân quen ở đây. Về quê thì cha mẹ sẽ từ mặt, không bao giờ chấp nhận.

Một lần nữa H. quyết định đi phá thai, làm lại cuộc đời. Tiền Nam cho, sau khi đến bệnh viện bỏ con, H. nghỉ ngơi một thời gian rồi lên xe vào Sài Gòn, tìm một cuộc sống mới, quên đi quá khứ buồn và lem luốc của mình.

Tại đây, sau hai tháng thất nghiệp, H. may mắn được nhận vào chân bán hàng ở một công ty nước giải khát, sau đó, nhờ lanh lợi và đã tốt nghiệp khoa quản trị, H. được nhận vào phòng kinh doanh. Vậy là H. trụ được ở Sài Gòn, có một cuộc sống mới yên ổn, sáng sủa hơn.

Với ngoại hình của mình, H. được nhiều người đàn ông ở công ty và cả bên ngoài đeo đuổi. Nhưng ám ảnh bới quá khứ không trong sạch, cộng với tâm niệm phải làm lại cuộc đời, sống đàng hoàng, tử tế, nên H. đều từ chối những lời bông đùa tán tỉnh, chỉ chuyên tâm làm việc.

Rồi H. gặp chồng cô hiện nay. Anh là giám đốc một công ty cung cấp nguyên liệu cho công ty H. đang làm. Gặp H., đem lòng yêu H. Ban đầu H. không chú ý gì đến người đàn ông lớn hơn mình đến 15 tuổi và ngoại hình không có gì đặc sắc này. Thế nhưng, dần dà, sự chân thành, tình cảm hết lòng của anh đã khiến H. dần cảm động, rung động và thương yêu. Một lần nữa, H. mở lòng ra đón nhận tình yêu. Về làm vợ, H. được chồng hết mực thương, trân trọng và chiều chuộng...

Nhưng H. kể với tôi rằng, đoạn đời đã qua, dù H. cố quên đi, nó vẫn luôn dằn vặt H. H. vẫn thấy mình không sao gột rửa được sự nhơ nhuốc của bản thân. H. thấy mình không xứng đáng với chồng, và như vậy, cô càng cố gắng chăm sóc, yêu thương, bù đắp cho chồng. Rồi đến khi biết được mình khó lòng có con, H. càng đau khổ và ám ảnh hơn nữa.

Cô biết chồng cô buồn lắm. Anh đã lớn tuổi rồi, khao khát có tiếng cười tiếng khóc trẻ thơ trong nhà. Nhưng thương H., anh luôn an ủi vợ. Còn H., đêm đêm, trong giấc mơ, hình bóng những đứa con mà H. vứt bỏ vẫn trở về khóc với cô. Nó khiến H. mất ngủ và muốn suy sụp. Cuối tuần, H. thường đến những ngôi chùa để cầu cho vong linh các con được siêu thoát...

Nghe câu chuyện của H., lòng tôi trầm xuống. Tôi biết, H. cần một người để lắng nghe, để cô trút mọi bí mật và nỗi đau của mình. Còn lời khuyên... nó thật khó cho những nỗi đau như thế này. Tôi chỉ biết khuyên H., rằng quá khứ đã qua rồi. H. đã làm sai trong quá khứ, đó là cái sai đi cùng sự bồng bột của tuổi trẻ, cái sai mà không ít người trẻ tuổi đã mắc phải.

Và H. đã phải trả giá rất nhiều cho sai lầm của mình, phải vứt bỏ con, phải chịu đau khổ, và bây giờ là khó có thai. Cuộc sống rất sòng phẳng, H. đã gây ra và đã phải gánh chịu, coi như bù trừ. Nay H. đã thành người khác, sống đàng hoàng, yêu thương, vì vậy, H. không nên dằn vặt bởi những điều đã qua trong quá khứ nữa. Hãy để cho quá khứ ngủ yên, bởi càng đào bới, cáng oán trách, dặn vặt thì chẳng giải quyết được gì mà chỉ càng làm khổ mình, khổ cả người bạn đời của mình.

Giờ H. khó có con, bác sĩ bảo xác suất thấp, nhưng không hẳn là hết cách. H. và chồng hãy cứ nỗ lực hết mình. Còn nếu không được như ý nữa, thì còn rất nhiều cách giải quyết khác, ví dụ như nhận con nuôi. Chồng H. thương H. như thế, thì có lẽ sẽ chấp nhận sự thật này. Cũng đừng vì điều này mà càng dằn vặt, khổ sở nhau, bởi cuộc sống luôn đẹp, dù ta có đạt được điều mình muốn hay không. Luôn có những con đường khác để rẽ, khi ta đi đến đường cùng.

Lần đầu tiên trong cuộc nói chuyện, H. mỉm cười. Từ đó, tôi không gặp lại H., nhưng thật tâm, tôi vẫn cầu chúc cho H. thoát khỏi ám ảnh để tìm được bình an và niềm vui trong tâm hồn... 

Khi giới trẻ làm phim

Tự làm phim đã và đang trở thành trào lưu của nhiều nhóm bạn trẻ. Khá nhiều phim ngắn do họ thực hiện chiếm được cảm tình người xem.

Hàng chục nhóm làm phim trẻ đã trở thành những cái tên quen thuộc trên mạng hiện nay như: DAMtv, BB&BG, Thích ăn phở... Hầu hết họ là "tay ngang", làm cho vui nhưng những sản phẩm của họ được cư dân mạng đón nhận, thích thú với hàng triệu lượt xem trên YouTube. Nhiều nhóm có lượng người theo dõi đông đảo như NB Entertainment hay Fu Production với những phim ngắn gây đình đám thời gian qua: Đường về, Chỉ có tụi bây, Try, 5 ngàn rưỡi...

"Chỉ vì quá yêu thích và đam mê lĩnh vực này nên cũng tập tành thử sức. Tự học tất cả từ việc viết kịch bản, diễn xuất, cách quay phim, dựng phim. Cố gắng và rồi thành công bước đầu cũng đến, tạo động lực để có thể làm nhiều phim hơn nữa", Trần Anh Quân, nhóm NB Entertainment, cho biết.

Khi giới trẻ làm phim
Khi giới trẻ làm phim
Khi giới trẻ làm phim
Khi giới trẻ làm phim
Làm phim ngắn đang là trào lưu thu hút nhiều nhóm bạn trẻ - Ảnh: nhóm làm phim cung cấp

Phim ngắn do sinh viên làm thường tạo được sự hấp dẫn với giới trẻ vì có cốt truyện thú vị, tình tiết gần gũi với đời sống xung quanh họ, kèm theo những thông điệp về tình bạn, tình yêu, giới tính, tình thầy trò... và những điều giới trẻ đang thực sự quan tâm. Nội dung phim thể hiện sự mới mẻ, sáng tạo dưới góc nhìn của những người trẻ năng động. Các phim như Anh thợ may và chị Đại (nhóm Fu Production) hay Đòn bẩy (nhóm PCHD) được cư dân mạng thích thú vì những góc quay tinh tế, độc đáo và nhiều pha hành động hấp dẫn không kém những bộ phim được đầu tư kỹ xảo quy mô.

Ngoài ra, còn có rất nhiều phim được yêu thích và chia sẻ như Sài Gòn, em yêu chị; Có một sự thích nhẹ; Tớ thích cậu, thật đấy; Khoảnh khắc; Hà Nội, em yêu anh; Xin lỗi anh chỉ là thằng bán bánh giò... do chính những nhóm làm phim trẻ thực hiện.

Mặc dù chỉ có đam mê và không được đào tạo bài bản, nhưng các nhóm bạn trẻ này đều làm phim một cách khá chuyên nghiệp, hệt như một đoàn phim thực thụ. "Chúng mình phân chia công việc rõ ràng, mỗi thành viên đảm trách các công việc khác nhau như: đạo diễn, biên kịch, quay phim, diễn phim, xử lý hậu kỳ...", Lâm Nguyễn (nhóm Fu Production) chia sẻ.

Ngoài ra, họ còn chăm chút "đứa con tinh thần" sao cho chất lượng nhất. Tăng Nhật (nhóm NB Entertainment) kể lại: "Mỗi khi bắt đầu thực hiện ý tưởng, nhóm chú ý làm sao cho lời thoại không hời hợi, diễn viên phải thể hiện được cảm xúc thật, và khuôn hình phải bắt mắt nhằm tránh sự nhàm chán, thất vọng cho người xem".

Vũ Thảo, nhóm LamphimSG's Entertainment, cho biết các nhóm làm phim nghiệp dư không những tự viết kịch bản, tự tìm diễn viên, bối cảnh, tự quay phim mà còn lo rất nhiều công đoạn, kể cả việc quảng bá phim. Các nhóm như: My Best Gay Friends, DAMtv, BB&BG, Fu Production... đều đã từng tìm thuê những rạp phim mini để trình làng tác phẩm của họ.

Nhớ lại quá trình làm phim, các nhóm chia sẻ đã gặp không ít khó khăn từ trang thiết bị, đạo cụ đến kinh phí thực hiện. Tuy nhiên họ đã không bỏ cuộc mà luôn tìm cách hạn chế tối đa trở ngại, để tiếp tục thỏa mãn niềm đam mê điện ảnh của mình. Các thành viên trong nhóm PCHD đã tìm tòi, chế tạo những công cụ hỗ trợ quay phim để tạo nên những cảnh quay ưng ý.

Thư gửi đại hộiTạo môi trường cho bạn trẻ phát triển bản thân
Khi giới trẻ làm phim
Tôi nhận thấy nhiều sinh viên ra trường không có kỹ năng, không phát huy sở trường bản thân dẫn đến tình trạng xin việc khó khăn, hoặc học xong mới phát hiện mình học sai ngành sai trường, nên lâm cảnh thất nghiệp dài dài. Chính vì vậy, Hội nên quan tâm, trang bị các kỹ năng cần thiết cho bạn trẻ, làm sao đưa giá trị sống vào trường học ngay từ những bậc học nhỏ nhất để bồi đắp, đào tạo gốc rễ nhân cách của mỗi học sinh.Mặt khác, sân chơi lành mạnh dành cho thanh niên và trẻ em hiện cũng rất thiếu. Nhiều người nói rằng, thanh niên bây giờ ra đường thiếu gì sân chơi. Tuy nhiên, những sân chơi an toàn và phù hợp, có môi trường cho bạn trẻ phát triển bản thân thực ra còn rất ít ỏi. Phần lớn câu lạc bộ, đội, nhóm trong trường học cũng như ngoài địa bàn dân cư dẫu có tồn tại nhưng chưa mạnh, hoạt động còn nặng tính hình thức, chủ yếu là để báo cáo cấp trên. Đó là lý do vì sao nhiều thanh niên chưa biết hoặc không mặn mà với những mô hình này.Phạm Thị Hồng Vân (Trung tâm thanh thiếu niên miền Nam)
Hỗ trợ thanh niên nghiên cứu khoa học
Khi giới trẻ làm phim
Hội cần quan tâm, giúp đỡ và đồng hành với thanh niên trong học tập, sáng tạo và nghiên cứu khoa học. Cần xây dựng và vận động các nguồn quỹ hỗ trợ thanh niên nghiên cứu; định hướng và tiếp nhận các đặt hàng từ xã hội để những thanh niên nghiên cứu thực hiện. Hội cũng cần phát huy vai trò của trí thức, khoa học trẻ trong việc tham gia giải quyết các vấn đề của xã hội bằng những công trình nghiên cứu cụ thể. Bên cạnh đó, Hội nên tôn vinh những nhà trí thức và khoa học trẻ có cống hiến cho xã hội bằng một giải thưởng định kỳ hằng năm. Đặc biệt, Hội cần quan tâm, hỗ trợ thiết thực về cơ chế trong tập hợp, đào tạo và phát huy các tài năng trẻ, kêu gọi các bạn cống hiến tài năng xây dựng đất nước.
Trần Đức Sự (Phó giám đốc Trung tâm phát triển khoa học và công nghệ trẻ TP.HCM)

Thiếu nữ xinh đẹp giỏi võ hạ gục tên cướp bị truy nã

Thấy cô gái một mình trong quán cà phê, Hiển vờ mượn cây kéo rồi kề vào cổ nạn nhân khống chế nhưng đụng phải "con nhà võ" nên bị đánh gục.

Ngày 29/3, UBND TP Pleiku (Gia Lai) tặng giấy khen cho Lê Thị Thảo Nguyên (20 tuổi, ngụ Bình Định) vì có thành tích xuất sắc trong phong trào Toàn dân bảo vệ an ninh tổ quốc.

Thiếu nữ xinh đẹp giỏi võ hạ gục tên cướp bị truy nã - Ảnh 1
Cô gái giỏi võ đánh gục tên cướp.

Trước đó, trưa 26/3, Nguyên được chị họ ở phường Tây Sơn (Pleiku) nhờ trông quán cà phê trên đường Trần Hưng Đạo. Lúc này Nguyễn Bá Hiển (28 tuổi, ngụ Thái Nguyên) vào uống nước, thấy cô gái một mình liền nảy sinh ý đồ xấu.

Tên này vờ mượn chiếc kéo Nguyên đang cắt giấy rồi nhanh tay kề cổ cô gái buộc đưa tài sản. Vốn xuất thân con nhà võ, cô gái ra đòn đánh gục tên cướp và được quần chúng xung quanh hỗ trợ bắt Hiển giao công an.

Kiểm tra lý lịch nhà chức trách phát hiện tên cướp đang bị Công an huyện Phú Bình (Thái Nguyên) truy nã vào tháng 9/2013 về hành vi Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.