Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Clip biến giấy thành tiền của người bán mỡ trăn ở Sài Gòn

Tờ báo được người đàn ông cắt thành 10 mảnh nhỏ theo hình chữ nhật rồi đưa cho cháu bé bỏ vào túi “càn khôn”. Người này bảo cháu bé hô 2 tiếng lập tức 10 tờ giấy biến thành 10 tờ tiền có mệnh giá từ 1.000 - 100.000 đồng.
Cứ vào sáng chủ nhật hàng tuần xuất hiện 2 người đàn ông đi trên chiếc xe máy xe máy Jupiter BKS 74K6 đến khu vực chợ Chu Văn An (P.26, Q.Bình Thạnh, TP.HCM) mang theo 3 - 4 khúc xương, da, mỡ trăn bày bán giữa chợ.
Ngoài ra, 2 người này còn có một số túi đen bọc nylông mà họ giới thiệu là thuốc cao xương trăn nhiễm xà cốt. Ban đầu, một người đàn ông khoảng 50 tuổi luôn miệng nói “mang loại cao này tới cho bà con chữa đau nhức mỏi lưng, chân tay, khớp… miễn phí". “Tôi không bán mà gửi các anh chị, cô bác mang về dùng thử, nếu thấy tốt thì tuyên truyền cho công ty chúng tôi. Chứ một miếng cao xương trăn nhiễm xà cốt này ở các chợ như Tân Bình, Bến Thành,... được bán với giá 200.000 - 300.000 đồng/gói, còn công ty tôi bán chỉ 185.000 đồng. Nhưng hôm nay tôi mang đến đây để cho bà con dùng thử, ai muốn thì giơ tay", người này quảng cáo.
Thấy rất nhiều cánh tay đưa lên, ông ta thay đổi: "Giờ tôi không cho nữa mà bán với giá 100.000 đồng để trả tiền “hoa tiêu” cho ban quản lý chợ, thì có ai bỏ tiền ra mua không?". Chưa biết “thần dược” có tác dụng tới đâu nhưng khi nghe quảng cáo về công hiệu, nhiều người (chủ yếu là người đi bán vé số) bỏ tiền ra mua.
Để thu hút sự chú ý, người đàn ông này biểu diễn trò ảo thuật hô biến giấy báo thành tiền. "Ảo thuật gia" nhờ cháu bé cầm 10 tờ giấy báo được xé nhỏ kiểm tra có đúng là giấy báo không rồi úp chiếc khăn màu xanh lên trên rồi hô biến thành tiền, nhưng bất thành. Sau đó, ông ta lấy ra chiếc túi trong đống đồ nghề và giới thiệu “Đây là chiếc túi càn khôn mà thầy tôi tặng từ năm... một nghìn chín trăm... lâu lắc. Muốn biến thành cái gì thì có cái đó", và nói với cháu bé bỏ giấy vào túi.
"Con ho giùm cho chú trong này 2 cái thì giấy sẽ biến thành tiền. Người ta gọi đây là "ho ra bạc khạc ra tiền", ông ta nói. Sau đó "ảo thuật gia" hô nhiều câu "thần chú" rồi chọc ống nhỏ vào túi "càn khôn" và bảo cháu bé thò tay vào lấy ra các tờ tiền mệnh giá từ 1.000 - 100.000 đồng. "Bao nhiêu tờ giấy lấy bấy nhiêu tiền, tiền này là tiền ảo thuật không được xài ban ngày, chỉ xài vào ban đêm thôi", người này nói tiếp. Sau đó lấy đưa cho cháu bé tờ 10.000 đồng và dặn “chỉ được tiêu vào ban đêm”.
Kết thúc màn ảo thuật, người này lấy 1 vốc mỡ (mà ông ta nói là mỡ trăn), bôi lên mặt. Phát hiện có người quay phim, người đàn ông đứng bên ngoài gây sự đòi giật máy, không cho quay. Thấy làm ăn không yên ổn, sợ bị lật tẩy âm mưu lừa đảo, 2 người cuốn gói, dọn hàng rồi lên xe biến mất.
Khánh Trung
Theo Tri Thức

Bàn ăn dát vàng giá nửa tỷ đồng ở Hà Nội

Giường ngủ dát vàng 24k giá 480 triệu, bộ bàn ăn cũng dát vàng giá nửa tỷ đồng... là những món hàng khủng tại trung tâm mua sắm dưới lòng đất lớn nhất châu Á - Vincom Mega Mall (Hà Nội).
Bộ bàn ăn 7 ghế Italia được dát thủ công bằng 100 đến 400 lá vàng 24K có giá 500 triệu đồng.
Bộ giường ngủ Hoàng gia 480 triệu đồng, dát vàng 24k, bọc da thuộc thủ công, gỗ Beech nhập khẩu từ châu Âu.
Bức tranh rồng bay được dát vàng 24k, gần 150 triệu đồng.
Tấm thảm ngọc 67 triệu đồng. Được làm từ vải lụa có xuất xứ từ Ấn Độ, dát vàng 18K, xung quanh được gắn đá Ruby.
Tại gian hàng bán đồ trang sức, nhiều viên kim cương có giá gần nửa tỷ đồng...
... hay những chiếc đồng hồ hiệu Edox hoặc Longiness có giá gần 400 triệu đồng.
Chiếc khăn quàng cổ làm từ sợi Cashmai Ấn Độ gần 4 triệu đồng.
Bộ ấm chén làm bằng bạc 95% có giá 70 triệu đồng.
Bút mực dát vàng 18k, giá 19 triệu đồng.
Lê Hiếu
Theo Tri Thức

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Trại nuôi 'thần khuyển' của Thạc sĩ Ngữ Văn ở đất Quảng

Ông chủ trẻ Kiều Văn Hoàng có một chú ngao tuyết được trả đến gần 200 triệu đồng nhưng vẫn kiên quyết không bán.
Nếu lên mạng, vào Google, gõ cụm từ “Trại chó ngao Tạng Phượng Hoàng” thì ngay lập tức sẽ nhận được hàng loạt thông tin về Kiều Văn Hoàng, 28 tuổi, người đã bảo vệ thành công luận văn Thạc sĩ Ngữ Văn ở Trung Quốc nhưng lại đang là ông chủ của một trại chó ngao Tây Tạng có lúc đông tới 30-40 con ở thị xã Quảng Yên, tỉnh Quảng Ninh.
Cứ nghĩ trại chó ngao Tạng Phượng Hoàng nổi tiếng trên “cộng đồng mạng” như thế hẳn cơ ngơi phải ghê gớm lắm, hoá ra nó lại ẩn trong một khu xóm nhỏ, chẳng có biển hiệu gì hết. Trước cổng chỉ dán một bức pano nhỏ in hình mấy chú khuyển dữ dằn như sư tử…
Gặp Hoàng, hỏi thì anh cười bảo: “Chó ngao Tạng không phải loại hàng hoá có thể mua bán nhanh. Nó “kén người mua” lắm, nên có trưng biển hiệu cũng chẳng để làm gì. Dân chơi một khi đã yêu thích thì có “trốn” họ cũng tìm ra…”.
Trại chó ngao Tạng Phượng Hoàng chỉ là một khu nhà cấp bốn đơn sơ.
Hoàng khoe với chúng tôi chiếc xe máy cổ mà một người mê chó ngao từ TP.HCM đã lặn lội mang ra chỉ để năn nỉ Hoàng đổi lấy một chú ngao Tạng. Hoàng bảo, ban đầu anh hơi ngần ngại. Có điều thấy ông ấy mê chó ngao Tạng quá nên Hoàng chấp nhận…
Hoàng đưa chúng tôi vào thăm trại chó của anh. Đó là một khu vườn không lớn lắm nhưng được bài trí hợp lý và rất sạch sẽ. Nhìn những chú ngao Tạng mới độ 3 tháng tuổi. Mỗi con như thế này mua bên Trung Quốc khoảng hơn 10 triệu đồng, mang về bán có giá khoảng từ 20 đến 30 triệu đồng. Con nào ngoại hình đẹp thì giá cao hơn.
Với các chú chó khoảng trên một năm tuổi thì đắt hơn nhiều. Đặc biệt, Hoàng có một chú ngao tuyết được trả đến gần 200 triệu đồng nhưng anh vẫn kiên quyết không bán. “Đúng là em cũng cần tiền thật. Nhưng con này thì khác, nó vừa là bạn, vừa là “bảo bối” của em”.
Kiều Văn Hoàng bên chú Sư tử điển tra.
Nhìn đàn chó có tới khoảng ba chục con trong trại, tôi hỏi Hoàng kiếm đâu ra vốn để đầu tư lớn như vậy. Anh bảo, hồi đầu khó khăn lắm. Mỗi chú Ngao Tạng giá tới hàng chục triệu đồng, rồi còn tiền mua thức ăn nên cũng đành lòng phải rao bán… Không ngờ, chỉ mới thử đưa ảnh hai chú Ngao Tạng lên mạng thì đã nhận điện thoại tới tấp.
Có nhiều người không chỉ gọi điện hỏi mà còn lặn lội đến tận nơi để được “mục sở thị”. Chẳng mấy ngày anh đã bán hết đàn chó con. Thành công nối tiếp thành công, anh mở rộng luôn khu đất nhỏ bên cạnh nhà để làm một dãy chuồng, cùng sân chơi cho chó, có cả phòng lạnh cho các chú khuyển chống nóng…
Trong lúc nói chuyện với chúng tôi, chuông điện thoại của Hoàng chốc chốc lại réo. Hoàng bảo đó là khách hàng ở Tây Nguyên và Sài Gòn gọi ra sau khi lên mạng xem “Trại chó Ngao Tạng Phượng Hoàng”...
Cách Hoàng bán chó khá chuyên nghiệp. Khách hàng lên mạng nắm thông tin, sau đó gọi điện, và anh gửi email toàn bộ “lý lịch trích ngang” kèm ảnh những chú chó mà họ yêu cầu. Nếu khách hàng đồng ý, anh sẽ bảo những “cộng tác viên” của mình làm đại diện ở các khu vực mang hàng đến tận nhà, đồng thời làm thủ tục bảo hành cẩn thận. Nếu nhỡ không may có chú chó nào ốm, khách hàng sẽ được thanh toán toàn bộ chi phí thuốc thang.
Với lại, phải thực lòng thương yêu Ngao Tạng thì người ta mới dám bỏ hàng chục triệu đồng để mua một chú cún chứ, vậy nên cũng yên tâm... “Vì thế, không phải khách hàng nào đến mua em cũng bán”, Hoàng nói. “Chỉ những ai thực sự yêu, thực sự quý chó, em mới trao gửi chúng về tay họ”.
Nói về tình yêu đối với Ngao Tạng, Hoàng kể, nhiều lúc mải mê chăm chó, anh quên cả chăm mình. Có dịp anh nằm lì ở trại chó hai ba ngày bận bịu không còn thời gian nấu nướng, chỉ ăn bánh mì với nước lọc... Theo Hoàng, khó khăn nhất, vất vả nhất là công đoạn nhân giống loại chó quý này. Hồi ở bên Trung Quốc, anh đã cố tìm hiểu nhưng có những bí quyết họ giấu kín, không cho mình biết.
Nhưng rồi anh cũng mày mò làm và đã nhân giống chó Ngao Tây Tạng thành công được 2 lần, mỗi lần dăm con. “Những chú Ngao Tạng được nhân giống ở trại chó Phượng Hoàng chi phí đầu tư thấp hơn nên giá bán rẻ hơn. Đây là điều mình mừng nhất vì như thế thì số đông những người đam mê chó Ngao Tạng có thể mua được…”, Hoàng chia sẻ.
Bây giờ, ở trại chó Phượng Hoàng công việc nhiều hơn nên Hoàng đã thuê thêm một người làm. Nhưng gần như việc nào thì anh cũng đều phải ngó qua thì mới yên tâm. Chính vì vậy, dù không qua một lớp chuyên ngành chăn nuôi nào nhưng Hoàng vẫn tỏ ra rất thành thạo công việc của một bác sĩ thú y. Anh có thể chẩn đoán bệnh, tiêm thuốc, băng bó, đỡ đẻ… cho chó một cách rất lành nghề.
Thậm chí bà con hàng xóm mỗi khi chó nhà ốm đau là lại gọi Hoàng… Anh chữa bệnh cho những chú cún của mọi nhà nhưng không bao giờ lấy tiền công, bởi như anh nói: “Cứ nhìn những chú cún ốm yếu sau khi mình chữa khỏi lại đứng dậy, chạy nhảy tung tăng là thấy vui rồi”.
Chỉ cho chúng tôi xem mấy chú Ngao Tạng ở trại, Hoàng cho hay: “Loài chó này ban đầu lạnh lùng lắm, lại không ưa đòn roi. Muốn thuần phục chỉ có duy nhất một cách là yêu thương chúng, chăm chút cho chúng như con mình vậy. Có lần mưa gió em phải mở cửa nhà cho đàn chó vào. Người và chó ở chung”.
Hoàng còn bảo: “Với Ngao Tạng, một khi đã có tình cảm với chủ thì chúng trung thành không có loài chó nào sánh bằng”. Nói rồi, Hoàng dắt ra một chú Ngao đã được 2 tuổi, nặng tới gần 70kg, có cái tên bằng tiếng Trung, dịch nghĩa là  “Sư tử điển trai”.
Con chó háo hức khi được ra ngoài. Nó tung tăng trên đường, thỉnh thoảng lại chồm lên người ông chủ ra chiều vòi vĩnh được âu yếm… Hoàng nghiêm mặt, vừa dắt vừa ra lệnh bảo đi về. Chú chó lặng lẽ đi theo một cách thuần phục. Dắt chó đi dạo ấy là thói quen ưa thích của Hoàng vào những lúc rảnh rỗi. Nhưng khi thời tiết bất ổn hay có dịch bệnh thì Hoàng đúng là phải “ăn cơm đứng” ở trại, đâu có thì giờ mà đi dạo thong dong... Hoàng bảo, sơ sểnh là chẳng thể biết được điều gì sẽ xảy ra với đống “tiền tỷ có lông” đang ngoe nguẩy ở trong chuồng.
Trong tháng 8 này, Hoàng sẽ cùng những người yêu chó ở Quảng Ninh tiến hành thành lập hiệp hội để tạo ra một sân chơi có tổ chức, hệ thống và được bảo trợ về mặt pháp lý một cách rõ ràng. Sau đó, là những dự định lớn lao hơn của anh như ước mơ mở công viên Ngao Tạng, rồi xây dựng trang trại chó tổng hợp.
Nói về chuyên ngành Ngữ Văn mà anh đã học, Hoàng bảo cái bằng Thạc sĩ đành tạm xếp đó để theo đuổi niềm đam mê hiện tại. “Mẹ và chị gái em rất muốn em tiếp tục công việc chuyên môn đã học. Nên dù mê Ngao Tạng đến thế nào thì em cũng sẽ không để mẹ và chị thất vọng”, Hoàng chia sẻ.
Tạm biệt chúng tôi, Hoàng nói về tương lai: “Mình chỉ ước sau này khi đã có tiền rồi có thể tự nhân giống đại trà được một loài Ngao “made in Viet Nam” và mua được khu đất rộng mở trang trại cho tất cả chúng vào nơi gọi là công viên Ngao Tạng”.
Theo Quảng Ninh Online

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Chen chân mua cá sông Tô Lịch rẻ như cho

Từ sáng tới chập tối ngày 10/8, nhiều người dân đã đổ xô đi bắt cá quanh khu vực cống Thanh Liệt, sông Tô Lịch (Hà Nội). Chỉ với giá từ 28.000 đến 30.000 đồng/kg, hàng chục cân cá tươi được bán hết veo.
Một số người dân ở khu vực cống Thanh Liệt cho biết, từ chiều hôm qua, cống Thanh Liệt được tháo nước, dòng chảy từ sông Nhuệ ngược vào sông Tô Lịch, lượng cá xuất hiện ở khu vực cửa cống khá lớn. Nhiều người đã mang lưới ra thả, hoặc dùng kích điện bắt được hàng chục cân cá. Thậm chí, chỉ với một cần câu, có người cũng đã câu được hàng cân cá. Có con cá to lên tới gần 2 kg.
Người Hà Nội tranh nhau mua cá sông Tô Lịch rẻ như cho
Đánh bắt cá ngay gần cống Thanh Liệt. Rất nhiều người đứng xem và chờ mua cá.
Lượng cá sau khi đánh bắt được bán ngay trên bờ, cạnh cống Thanh Liệt, với giá khá rẻ, chỉ khoảng 28.000 đồng đến 30.0000 đồng/kg.Không chỉ ở khu vực cửa cống Thanh Liệt, nhiều người dân cũng đổ ra các khu vực khác trên sông Tô Lịch để câu cá.
Bác Dũng nhà ở khu vực Kim Giang, Hà Nội cho biết, do lượng mưa lớn làm ngập tràn nhiều hồ, nhiều cá đã theo dòng chảy vào sông Tô Lịch.Chỉ cần thả câu một lúc cũng bắt được khá nhiều cá. Riêng buổi sáng nay (10/8), bác Dũng đã câu được hơn 3 cân cá, chủ yếu là cá trắm, cá mè.
Người Hà Nội tranh nhau mua cá sông Tô Lịch rẻ như cho
Mọi người tập trung rất đông bên bờ sông.
Người Hà Nội tranh nhau mua cá sông Tô Lịch rẻ như cho
Giăng sẵn lưới để chuẩn bị bắt cá.
Người Hà Nội tranh nhau mua cá sông Tô Lịch rẻ như cho
Cá tươi được bán ngay trên bờ với giá khá "bèo".
Người Hà Nội tranh nhau mua cá sông Tô Lịch rẻ như cho
Loại cá trắm được bán với giá từ 28.000đồng đến 30.000 đồng/kg
Người Hà Nội tranh nhau mua cá sông Tô Lịch rẻ như cho
Hàng chục cân cá bán hết veo trong vòng vài phút
Theo VnMedia

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Sinh viên bị đánh chết giữa đường vì hô 'công an đến'

Trên đường về quê thăm mẹ già bị bệnh nặng, thấy chuyện bất bình giữa đường, Linh vào can thiệp thì bị đánh đến chết.

Khoảng 0h30 sáng 25/12/2012, sau khi nhậu xong, Nguyễn Văn Thời Tiến (SN 1994, quê Đồng Nai), Lê Chí Thảo (SN 1991), Phạm Vũ Luân (SN 1996), Lê Trần Minh Vũ (SN 1995, cùng ngụ Q.Thủ Đức, TP.HCM) rủ 2 cô bạn gái đi chơi. Khi đi ngang qua ngã tư đường số 11 - Kha Vạn Cân (P.Linh Trung, Q.Thủ Đức) thì xe của Tiến xảy ra va chạm với xe máy của đôi nam nữ. Không rõ ai đúng ai sai, nhưng ỷ thế đông người, nhóm của Tiến hùng hổ gây chuyện.
Tiến (ngoài cùng bên phải) cùng đồng bọn trước vành móng ngựa.
Lúc này, anh Phạm Đức Linh (SN 1984, quê Long An, là sinh viên năm cuối trường Đại học Giao thông vận tải TP.HCM) cùng người bạn đang trên đường về quê đi ngang qua, chứng kiến hết sự việc nên la to lên “công an đến” nhằm giải vây cho đôi tình nhân tội nghiệp. Nhóm của Tiến nghe thấy thế tưởng thật bỏ chạy.
Đi được một đoạn, Tiến quay đầu nhìn lại chẳng thấy công an đâu cả mà chỉ thấy anh Linh đang đưa người bị tai nạn vào lề đường chăm sóc. Tức giận vì bị lừa, Tiến rủ Thảo, Luân, Vũ quay lại dùng gạch, đá, tuýp sắt, bóng đèn tấn công liên tiếp vào đầu và vai Linh khiến nạn nhân không kịp trở tay, té xuống đường bất tỉnh. Thấy bạn bị đánh, người bạn anh Linh xông vào can ngăn cũng bị nhóm côn đồ dùng dao truy sát. Nhận được tin báo, lực lượng công an ập đến bắt giữ Tiến, còn 3 thanh niên còn lại bỏ chạy.
Anh Linh được đưa đi cấp cứu nhưng do bị chấn thương sọ não quá nặng nên đã tử vong.
Sự ân hận muộn màng
Sáng 30/7/2013, TAND TP.HCM đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm. Đứng trước vành móng ngựa, 4 bị cáo cúi gằm mặt xuống tỏ vẻ ăn năn, hối hận, lí nhí khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Tiến, người cầm đầu vụ hành hung, nghẹn ngào: “Thời gian ngồi tù, bị cáo đã suy nghĩ nhiều và ân hận về hành động của mình. Ước gì hôm đó bị cáo không uống nhiều rượu, tâm lý ổn định để xử sự đúng đắn hơn thì anh Linh đã không phải chết và bị cáo cũng không bị vướng vào vòng lao lý”.
Khi được nói lời sau cùng, cả 4 bị cáo đều gửi lời xin lỗi đến gia đình nạn nhân, mong muốn nhận được sự khoan hồng của pháp luật để sớm trở về làm lại cuộc đời và thắp nén nhang cho nạn nhân xấu số.
HĐXX nhận định, chỉ vì mâu thuẫn khi tham gia giao thông mà các bị cáo nhẫn tâm đánh đập, tước đi mạng sống của một người vô tội. Hành vi của các bị cáo không chỉ xâm phạm đến tính mạng, sức khỏe của người khác được pháp luật bảo vệ mà còn gây ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội. Tòa tuyên án Tiến tù chung thân, Thảo 20 năm tù cùng về tội “giết người”, Luân 1 năm tù và Vũ 7 tháng 5 ngày tù cùng về tội “gây rối trật tự công cộng”.
Đứa con hiếu thảo và nước mắt mẹ già
Ngồi ở hàng ghế gia đình bị hại, bà Đỗ Thị Th. (mẹ anh Linh) ôm di ảnh của đứa con trai đoản mệnh, nước mắt lã chã khi nghe các bị cáo khai nhận tội ác chúng đã gây ra với con mình.
Bà Th. cho biết, vợ chồng bà là người miền Bắc. Trong thời kì chiến tranh, 2 người vào miền Nam tham gia chiến đấu. Hòa bình lập lại, họ lấy nhau rồi ở lại Long An lập nghiệp và công tác trong nghành xây dựng. Bà sinh được 2 người con, Linh là con đầu, sau là một đứa em gái.
Linh cố gắng học giỏi với mong ước sẽ vào đại học ngành toán - tin. Tuy nhiên cha mẹ lại muốn anh thi vào nghành xây dựng để nối nghiệp của gia đình. Mặc dù không đúng với ý thích nhưng sợ cha mẹ buồn, Linh vẫn vui vẻ vào học trường  Đại học Giao thông vận tải, chiều lòng đấng sinh thành.
Bà mẹ đau đớn bên di ảnh người con xấu số
Linh đi học được 1 năm thì bà Th. bắt đầu thấy trong người không được khỏe nên đi khám và bàng hoàng khi nhận tin dữ: bà bị ung thư vú, cuộc sống chỉ còn tính từng ngày. Gia đình đang vui vẻ hạnh phúc bỗng tai họa ập đến khiến mọi người trong nhà ai cũng chán nản, buồn bã.
Linh xin bảo lưu kết quả học tập để được ở bên, chăm sóc cho mẹ trong những tháng ngày bà đương đầu với bệnh tật. 2 năm sau, không muốn vì bệnh tình của mình mà ảnh hưởng tới tương lai của con, bà Th. bắt con quay trở lại trường. Học trở lại được mấy ngày, nhớ nhà, thương mẹ, Linh rủ bạn về nhà chơi, không ngờ tai ương lại ập xuống. Lau vội những giọt nước mắt lăn dài trên má, bà Th. chia sẻ: “Nó có nói với cha mẹ là đã có người yêu, sau khi học xong sẽ tổ chức lễ cưới, vậy mà…”.
KHẮC THÀNH
Theo Infonet

Những cái chết tức tưởi của thợ săn cá vua miền Tây

Cá hô là vua của loài cá nước ngọt và là loại cá khổng lồ khi có con nặng tới 200kg. Những con cá này giúp nhiều dân nghèo lột xác thành triệu phú, nhưng cũng có nhiều thợ săn cá phải trả giá bằng mạng sống.

Tử vì nghề
“Xứ sông nước nhiều người cũng bởi quá nôn nóng muốn kiếm tiền triệu nhờ loài cá này mà phải bỏ mạng nơi biển sâu hoặc sống trong tình trạng thực vật rồi.
Nhớ mãi hè năm 2012, ông Tám Hơn ở Bến Tre vì cứ mải miết theo đuổi một đàn cá hô hàng chục con mà không để ý sự thay đổi của dòng nước nên phải bỏ mạng ngay trên dòng sông Tiền. Xác ông Tám mấy ngày sau khi gặp nạn mới tìm thấy ở hạ nguồn con sông. Tiền bạc cả đấy nhưng không phải cứ muốn là bắt được đâu”, Trần Công Long, một trong những thợ săn cá hô nổi tiếng trên sông Tiền bộc bạch.
Cá hô là một loài cá đặc biệt sinh sống trên sông và chỉ có ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Loại cá này có giá trị kinh tế cao nhưng lại rất hung dữ. Bởi vậy, những tay thợ săn mới vào nghề luôn phải dè chừng nếu không muốn xảy ra rủi ro. Thực tế đã chứng minh điều này. 
Ông Long kể tiếp: “Dòng sông Tiền hiện chỉ còn đoạn chảy qua Tiền Giang và Đồng Tháp là còn nhiều cá hô nhất nên các thợ săn khác cũng đổ về đây đánh bắt. Năm 2011, vào khoảng tháng 10, khi đàn cá hô di cư về, nhiều tốp thợ săn ở Cà Mau cũng lên đây săn. 
Ngư dân đánh bắt được cá hô nặng gần 100kg .
Trong lần đó, anh Chín Chung bị cá hô quẫy cho dập cả lá lách, vào bệnh viện đa khoa Cần Thơ cấp cứu hàng tuần liền mới khỏi. Hiện Chín Chung vẫn mang dị tật trên người và không còn khả năng lặn sông để giăng lưới săn cá như trước nữa. Còn sự mất tích bí ẩn ngay dưới lòng biển sâu của anh Tạ Văn Năm ở Sa Đéc (Đồng Tháp) cũng trở thành nỗi băn khoăn và ám ảnh của nhiều thợ săn cá hô, bởi thường ngày anh Năm là người thông thạo việc săn bắt loài cá này trên sông.
Bạn của anh Tạ Văn Năm là anh Đức thổn thức kể: “Hôm đó trời tối đen như mực. Thường những khi thời tiết như thế không ai đi săn loài cá này vì rủi ro xảy ra rất cao. Tuy nhiên, cậy mình có bản lĩnh nên anh Năm vẫn quyết định mò mẫm giăng lưới.
Do lưới lâu ngày đã mục nên đàn cá hô dễ dàng đâm thủng, dìm cả anh Năm cuốn theo dòng nước. Chúng tôi nổ ghe máy đi tìm ngay trong đêm nhưng tìm mãi vẫn không thấy. Đến nay đã gần 2 năm trôi qua. Có lẽ xác anh ấy cũng trôi theo bọt biển. Đó cũng là bài học đau xót cho các thợ săn cá hô”.
Lột xác cũng nhờ cá, mạt vận cũng vì  cá
Mỗi con cá hô hiện nay bán sỉ có mức từ 3-5 triệu đồng, vì thế nhiều người dân miền sông nước đã đổi đời nhờ loài thủy quái này. Đứng giữa căn nhà khang trang của mình, ông Trần Văn Tám ở Đồng Tháp trầm ngâm cho biết: “Đấy. Tất cả cơ ngơi này cũng nhờ 10 năm đi săn cá hô đấy. Trước kia cá hô nhiều chứ giờ đây cũng chẳng được mấy. 
Năm 2007, nhóm thợ săn 4 người chúng tôi trung bình một mùa săn mỗi người được vài trăm triệu đồng là chuyện thường. Một năm thường đi săn hai mùa. Đặc biệt giống thủy quái này nếu được săn vào ban đêm sẽ bắt được con cá to hơn. Các loại cá hô nhỏ thường đi kiếm ăn vào ban ngày. Hơn nữa, những con cá đực xuất hiện ban đêm thường được mua giá cao hơn nên chúng tôi chủ yếu săn bắt ban đêm”.
Ông Nguyễn Văn Thủy, ngay sát vách nhà ông Tám, cũng sắm đủ thứ và lột xác từ nghèo khó trở nên khá giả nhờ săn cá hô. Ông cho biết: “Nếu tính tổng giá trị cơ ngơi của chúng tôi cũng đến vài tỷ đồng rồi. Trước kia chỉ là mảnh đất trống hoang hóa với một căn nhà lụp xụp thôi. Trúng liên tục 5 mùa săn cá hô nên gia đình tôi đã đổi đời. Tuy nhiên cũng có mấy lần gặp nạn suýt chết nên khi cảm thấy tạm ổn định cuộc sống, tôi không bám theo cái nghề săn cá nguy hiểm này nữa”. 
Cũng theo ông Thủy, giai đoạn hoàng kim nhất của nghề săn cá hô đã qua. Hiện chính quyền đã cấm săn bắt loài cá này vì cho rằng đó là loài cá quý không thể tuyệt chủng. “Nếu bây giờ người ta đi săn cũng là săn lén lút chứ không công khai như trước nữa, vì chính quyền đã có biện pháp bảo vệ loài cá này. Song, nếu là những thợ săn có tâm thì họ tuyệt đối không bắt các loại cá hô chưa trưởng thành, hoặc đang trong giai đoạn sinh nở. Cách nhận biết loài cá hô sắp đẻ trứng rất đơn giản, lúc đó những con cá cái bụng to lên một cách bất thường”, ông Thủy nói.
Nhiều người phất lên là thế, nhưng cũng có người nghèo mạt đi cũng bởi loài cá vàng này khi tin rằng sản vật là vô tận. Hối tiếc về những ngày sở hữu hàng trăm triệu trong tay, anh Hai Tuấn buồn bã nói: “Cũng bởi nghĩ cá hô sẽ chẳng bao giờ hết, muốn bắt lúc nào cũng được nên tôi cứ ăn chơi thỏa thích. Thậm chí hết mùa cá hô, tôi và nhiều người còn sẵn sàng cắm sổ đỏ nhà dất để lấy tiền đi du lịch và sắm xe đắt tiền vì nghĩ đến mùa cá hô lại đi săn và kiếm dễ dàng. 
Nhưng có ai ngờ các mùa đánh bắt sau đó càng ngày cá càng ít. Rồi đến lúc chính quyền cấm đi săn, chỉ thỉnh thoảng vô tình bắt được một con thôi. Thế là các món nợ ngày càng kếch xù, khó có khả năng trả nổi nữa”. 
Ông Chín Đức cũng than thở: “Tôi cũng chủ quan quá cứ nghĩ tiêu xài thoải mải, chỉ săn một mùa cá hô là kiếm được hàng trăm triệu. Nhưng bây giờ cấm rồi, chẳng biết kiếm kế gì mà sinh nhai nữa”.
Kinh nghiệm bảo toàn tính mạng của người đi săn vua các loài cá
Tuy có lệnh cấm nhưng dọc con sông Tiền, vẫn còn nhiều người đánh được cá hô. Thú vị hơn nữa khi xuất phát từ nghề cá này là từ những người Khơ Me. Ông Rơ Man, một người dân Khơ Me chính hiệu từng có gần 20 năm với việc săn bắt loài cá này cho biết: “Loại cá này phải biết được hướng nó đi. Khi săn bắt phải nắm rõ được đặc tính của nó, phải lật ngửa bụng nó lên nếu không muốn bị cá quẫy mạnh và đè vào người. Khi bị lật ngửa bụng, chúng thường khó lấy lại thế mạnh để chống trả thợ săn”. 
Những người dày dạn kinh nghiệm ở đây cũng bật mí: “Muốn theo dấu được cá hô phải biết quy luật kiếm ăn. Cá hô thường rất kén chọn thức ăn. Thường các loại thực vật có mùi thối rữa chúng sẽ tránh xa. Cứ mỗi một tháng, cá hô đi kiếm ăn từ 3 đến 5 lần. Khi đi, chúng thường bơi theo những con nước dòng, thường là vào ngày cuối tháng. Mùa cá hô nhiều nhất vào tháng 5, nên người săn cá phải quan sát chúng thật kỹ thì mới có khả năng thành công”.
Cũng theo ông Rơ Man, quy trình cũng như các hoạt động của loài cá hô vẫn có những lúc bất thường. Sau mỗi trận bão lũ hay khi nước sông xuống quá thấp, sự di cư của bầy cá này thường đến sớm hơn bình thường. Bởi vậy nên nếu không nắm bắt được rõ thời tiết, rất khó để chinh phục loài cá này.
Đặc biệt, theo những người thợ săn gốc Khơ Me thì muốn khống chế loài cá hô một cách thuận lợi, tốt nhất nên đi bắt chúng vào những đêm sáng trăng. Ánh sáng từ ánh trăng rọi trên sông sẽ là một thứ hấp dẫn hơn bất kỳ loại thức ăn nào đối với loại cá này. Chúng ngoi lên hẳn mặt nước và sẽ dính ngay vào lưới. 
Cá hô là loài cá to xác nhưng rất dại, khi bị mắc vào lưới, chúng cứ đâm đầu cho mắc sâu thêm chứ không biết luồn lách để tìm kẽ hở thoát ra như nhiều loài cá khôn ngoan khác. Khi tiến hành bắt loại cá này phải tập trung chú ý phần đuôi vì đây là nơi tập trung sức mạnh nhất của chúng. Trên sông Tiền, hầu hết các vụ bị cá hô vật chết đều từ chiếc đuôi của nó. Có người chỉ chú ý chụp đầu cá mà không chú ý phần đuôi đã bị chúng quất cho mù lòa đôi mắt.
Anh Trần Tuấn Nam, một thợ săn cá sành sỏi rút ra kinh nghiệm trong việc chế tác lưới để vây bắt cá hô cho rằng: "Những chiếc lưới dùng để bắt cá hô phải được kiểm tra thường xuyên. Hơn nữa, các mắt lưới cần bố trí cài thêm cả lưỡi câu để khi bị dính, cá sẽ giảm sức phản kháng và không phá thủng lưới. Hơn nữa, những chiếc lưới vây cá hô nên khâu hình bầu dục để có thể cuốn luôn phần đuôi của nó vào. Trong trường hợp thấy cá hô chưa đủ mệt, thợ săn không nên gỡ lưới ra để tránh mọi rủi ro cũng như những nguy hiểm có thể xảy ra".
Theo Pháp Luật & Cuộc Sống

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Tục chôn người chết trong nhà ở Cà Mau

Người dân ở U Minh Hạ cho rằng việc chôn xác người chết ngay bên ngách nhà mình là để được nhìn thấy người chết hằng ngày và ngược lại các linh hồn cũng được chứng kiến sự thay đổi của con cháu, làng bản.

Hãi hùng những loài thú thích xác thối
Ở những ngôi làng trong vùng lõi vườn quốc gia U Minh Hạ (huyện Trần Văn Thời, Cà Mau) người dân chỉ chôn người chết ngay sát ngách hoặc ngay trong nhà mình. Bởi nếu chôn bên ngoài họ lo sợ bị thú dữ moi xác người và ăn luôn xác.
Ông Hai Năm, 81 tuổi bồi hồi kể: “Ở cái xứ này, trước kia đất đai mênh mông. Có nhà sở hữu hàng trăm ha đất là chuyện bình thường. Mấy chục năm trước, cả khu vườn quốc gia U Minh Hạ này rừng rú hoang vu, thú rừng nhiều vô kể. Người ta muốn bắt một loại hươu, nai, mang, hoẵng dễ như bắt con gà trong chuồng bây giờ thôi. Cứ vào rừng nửa buổi là có thú mang về ăn thịt ngay. Nhưng dần dà rồi thú cũng ít đi".
Trong các loài thú rừng thì để lại nỗi khiếp sợ lớn nhất cho người dân U Minh Hạ là hổ và lợn rừng. Không phải hãi hùng bởi sự hung dữ của hai loài này mà hãi hùng vì chúng rất thích ăn xác thối, nhất là xác người. Theo những người dân U Minh Hạ, ở đây cũng có nghĩa trang đàng hoàng nhưng chôn xác ngay trong nhà hoặc sát ngách nhà mình đã thành thói quen cố hữu của mỗi gia đình từ rất lâu.
Lý giải về điều này, ông Chín Tùng chỉ tay về phía vùng lõi rừng U Minh Hạ thổn thức kể: “Xưa, dân ở U Minh Hạ này nghèo lắm. Đa số đều dựa vào rừng ruộng đánh bắt các loại cá, thú mà ăn thôi, chứ chưa có các biện pháp canh tác như bây giờ. Người dân lại sống đơn giản nên suy nghĩ về người chết cũng đơn giản. Chết không cần chôn trong các quan tài mà chỉ cần quấn chiếu hoặc bó trong những cây rang, cây nứa thế là xong".
Tuy nhiên, vào một chiều mưa, sau khi chôn một người già khả kính trong làng thì bỗng nhiên sáng mai ra thấy xác không còn nữa. Ngôi mộ bị bới lên tanh bành. Vì nghèo nên ngôi mộ chỉ có duy nhất xác chết chứ chẳng có của cải gì nên không thể có chuyện người cướp xác”.
Ý nghĩ và suy đoán của ông Chín Tùng chưa kịp định hình thì mấy ngày sau, một ngôi mộ khác lại cũng bị bới tung lên, nhưng cái xác lần này không bị đánh cắp hết, chỉ bị xé mất một nửa. Ông Tùng kể: “Đến lúc này thì có thể đoán chính xác đó là thú cướp xác rồi. Chúng ăn mất hai cánh tay và gần hết phần ngực của xác vừa chôn cất. Mấy ngày sau đó, chúng tôi có ý định sẽ đối chọi với chúng, sẽ cài bẫy để bắt hổ và lợn rừng. Nhưng chúng nhiều quá, bẫy không kịp mà con nào cũng thích ăn xác người”.
Vẫn không từ bỏ ý định sẽ hù cho các loại thú ham xác người kia khiếp hãi, những ngày sau đó, nhiều đêm trắng dân làng U Minh Hạ thắp đuốc đi thành đoàn vào rừng săn bắn. Nhưng kết quả không như mong muốn nên họ quyết định chôn người chết ngay gần nhà.
Bảo thủ như ông Nam Hùng cũng phải thừa nhận: “Ban đầu tôi chẳng tin là không có biện pháp để trị bọn chúng (hổ và lợn rừng). Nhưng rồi thấy mệt mỏi quá, mà sểnh ra là mất xác như chơi. Ngày đó lợn rừng cũng như hổ rất táo tợn, người đứng cách xa vài chục mét cũng không khiến chúng sợ”.
Thành thói quen nên không muốn thay đổi nữa
Giờ đây các loài hổ không còn nhiều nữa nhưng kỳ lạ là những người dân ở U Minh Hạ vẫn kiên quyết không muốn thay đổi thói quen chôn xác người chết ngay bên ngách nhà mình.
Ông Nguyễn Văn Đã (biệt danh là Hai Tây) là một trong những người giữ nhiều câu chuyện và niềm tin kỳ lạ ở xứ U Minh Hạ này tâm sự: “Năm nay tôi đã ngoài 90 tuổi rồi. Ở xứ này chẳng có câu chuyện nào mà tôi không biết cả. Xưa, thú cướp xác người nhiều. Bây giờ thì có thể nó đã biết sợ người và cũng không còn nhiều nữa".
Với lại như loài hổ cũng đã được đưa vào danh sách cấm săn bắn nên không ai dám bắn nó nữa. Nhưng thói quen chôn xác ngay ngách nhà đã ăn sâu vào tiềm thức của người dân rồi nên họ không muốn thay đổi. Có người còn bảo với tôi, chôn ở ngách nhà để hương khói cho dễ. Có lần tôi vận động đưa ra cách xa nhà mình để an táng nhưng không ai chịu cả”.
Chính nhà ông Đã cũng chôn người thân của mình ở ngay ngách nhà. Cũng như ông Đã, ông Tám Nổi khăng khăng: “Thói quen này không bỏ được đâu. Chôn ở rừng là mất xác ngay đấy. Ở ngoài Bắc thì đất chật nên phải lập nghĩa trang và chia phần cho nhau, chứ ở đây đất mênh mông, chôn ngay nhà mình cho tiện. Hai năm trước thôi, tôi vẫn còn thấy mấy con lợn rừng lảng vảng quanh làng đấy nên làm sao mà chôn ở nghĩa địa được".
Cái lần chôn đứa em xấu số của tôi bị tai nạn cách xa nhà quá, suýt bị heo rừng moi lên ăn mất. Đêm đó, tôi cứ trằn trọc, không tài nào ngủ được. Có cảm giác thấy như em trai về trách. Sau đó phải nhang khói mãi và chuyển mộ em tôi về bên ngách nhà này mới hết ngủ mơ đấy. Từ đó trở đi ngày nào gia đình tôi cũng thắp hương cho chú ấy. Nếu mộ ở xa nhà thì chắc chắn đã không làm được điều này rồi”.
Một điều khá thú vị ngỡ ngàng nữa mà ông Nguyễn Văn Đã chia sẻ với chúng tôi là chính Ngô Đình Diệm và chế độ Ngụy quyền đã thất bại trong việc thiết lập ấp chiến lược và dồn dân cũng bởi thói quen chôn xác người thân ngay ngách nhà. Ông Đã nhớ lại: “Ở xứ U Minh Hạ này ai cũng chỉ thích tôn sùng và thờ cúng tổ tiên, rất ít người theo tôn giáo khác. Họ giữ mồ mả của người thân như giữ gìn chính bản thân của mình vậy".
Thế nên, khi ngụy quân thành lập các ấp chiến lược và đến hù dọa, lôi kéo dân đến đó nhưng họ nhất quyết không đi. Bởi nếu đi nghĩa là phải bỏ lại mồ mả người thân. Cuộc đấu tranh khốc liệt đến đâu ngụy quân cũng không thể làm thay đổi được ý chí và niềm tin này của người dân. Quân ngụy điên cuồng còn tính đến nước bốc những ngôi mộ này đến ấp chiến lược mới, nhưng như thế càng làm tăng ý chí chiến đấu của người dân hơn. Cuối cùng, chúng cũng đành phải bó tay và thất bại ý đồ xấu của mình”.
Muốn linh hồn người chết gần gũi người thân
Ngày nào cũng dọn dẹp và thắp hương lên mộ mẹ mình, bà Chín Thủy tâm sự rằng: “Cũng có người nói chôn cất ngay ngách nhà thế này là ô nhiễm nhưng chúng tôi lại không sợ lắm với điều đó vì cảm giác được gần gữi người thân mạnh mẽ hơn nhiều. Hơn nữa bây giờ chúng tôi đều chôn trong các ngôi mộ xây bằng xi măng nên có lẽ cũng không sao cả. Người thân ở ngay ngách nhà sẽ cho mình cảm giác như đang được phù hộ và bảo vệ”.
Những ngôi mộ người chết thường gợi cho ta cảm giác sợ hãi và lạnh lẽo. Đặc biệt nhiều người lạ đi qua các ngôi làng ở U Minh Hạ cũng ái ngại vì điều này. Anh Trần Văn Thực, một giáo viên ở U Minh Hạ, cho biết: “Tôi không phải dân ở đây nên những ngày đầu đến thuê nhà để công tác thấy cảnh bước ra khỏi nhà là gặp ngay mộ người chết cũng rất ngỡ ngàng. Có đêm không tài nào ngủ được vì cảm giác rờn rợn. Nhưng ở riết rồi cũng thành quen. Với lại niềm tin ăn sâu vào tiềm thức người dân nơi đây nên khó thay đổi. Với người lạ thì thế nhưng với những người dân ở đây lại khác”.
Ông Hai Tây quả quyết: “Tôi tuổi già quá rồi nên cũng đã tính chuyện xây sẵn cho mình một ngôi mộ ngay trong gian nhà phụ phía dưới nhà bếp của mình đấy. Khi nào quy tiên thì con cháu sẽ bỏ vào đấy và xây nắp kín lại. Như thế hàng ngày vẫn được quây quần bên con cháu, linh hồn cũng sẽ bớt lạnh lẽo và cô đơn hơn”.
Bà Chín Thủy cho rằng: “Người lạ thấy mộ người chết bao quanh khu dân cư, hiện hữu bên những ngôi nhà thì sợ chứ chúng tôi quen rồi. Thế lại ấm cúng. Hàng ngày được nhìn thấy người chết và ngược lại các linh hồn cũng được chứng kiến sự thay đổi của con cháu, làng bản của mình”.
Theo Pháp Luật & Cuộc Sống

Kỷ lục truyền 46 lít máu cứu sống người bị rắn lục cắn

Bị rắn lục cắn khi đi phát rừng, chị T. (18 tuổi, Vị Xuyên, Hà Giang) rơi vào tình trạng “thập tử nhất sinh”. Bệnh nhân may mắn được các bác sĩ của trung tâm Chống độc, BV Bạch Mai cứu sống với số lần thay huyết tương (PEX) kỷ lục – 10 lần.

Tổng số máu và chế phẩm truyền cho bệnh nhân gần 46 lít. Bệnh nhân nguy kịch vì rắn lục cắn do không có huyết thanh kháng nọc để điều trị đã mang lại kết quả tốt.
Suýt chết vì rắn cắn
Trong lúc đi vào rừng (ngày 31/5/2013), chị Cháng Thị T. bất ngờ bị một con rắn màu xám lao ra cắn vào cánh tay trái. Khoảng một giờ sau, khi thấy cánh tay bắt đầu sưng nề, đau buốt, chảy máu tại chỗ cắn, chị T. mới vào BV Đa khoa tỉnh Hà Giang. Tại đây, bệnh nhân được điều trị kháng sinh, truyền dịch, giảm đau… nhưng không đỡ nên đã được chuyển dến trung tâm Chống độc (BV Bạch Mai) điều trị ngày 1/6.
Lúc vào viện, bệnh nhân rơi vào tình trạng mệt xỉu, da xanh, niêm mạc nhợt nhạt. Đặc biệt, bệnh nhân xuất huyết nhiều nơi, tại chỗ cánh tay trái nhiều mảng xuất huyết kèm phỏng nước, hoại tử; sưng nề toàn bộ tay trái lan lên vai và ngực trái.  Tim nhịp nhanh, phổi không ran, không có liệt cơ - giãn đồng tử, dấu hiệu khu trú.
Kết quả xét nghiệm máu rất đáng lo ngại, hồng cầu giảm mạnh 1,25 triệu/l (bình thường khoảng 4 triệu/l). Test đông máu tại giường 180 phút không đông... Do đó, các bác sĩ chẩn đoán, bệnh nhân bị rối loạn đông máu nguy kịch do rắn lục cắn.
Tổn thương tại chỗ (ngày 1 và sau điều trị ngày 12).
Truyền gần 46 lít máu và chế phẩm cứu bệnh nhânTS. Phạm Duệ, Giám đốc trung tâm Chống độc cho biết: “Với bệnh nhân này cần có huyết thanh kháng nọc gấp để trung hòa nọc độc của rắn. Tuy nhiên, do chưa có loại huyết thanh kháng nọc cho loại rắn lục này nên Trung tâm Chống độc đã quyết định thay huyết tương phối hợp với các biện pháp hồi sức chống độc tích cực toàn diện, kết quả là đã cứu sống cho BN”.
Nhờ được thay huyết tương và điều trị chăm sóc tích cực nên dù chức năng sống của bệnh nhân bị đe dọa ngay từ lúc vào viện nhưng tình trạng bệnh tiến triển dần và đến ngày điều trị thứ 12, bệnh nhân đã gần như phục hồi hoàn toàn.
Nói về quá trình điều trị cho BN, ThS. Lê Quang Thuận cho biết, trong vòng 6 ngày điều trị đầu tiên, rối loạn đông máu hầu như không cải thiện dù được thay huyết tương liên tục 2 lần/ngày (5 cuộc thay huyết tương trong vòng 70 giờ). Đến cuộc PEX lần thứ 6, tình trạng rối loạn đông cầm máu mới có biểu hiện cải thiện nhưng trong tình trạng bấp bênh và tiếp tục tái xuất hiện.
Tiếp tục thay huyết tương đến lần thứ 10 thì tình trạng rối loạn đông máu giảm nhẹ hẳn nên không phải thực hiện thay mà chỉ truyền bổ sung huyết tương tươi, bệnh nhân tiếp tục hồi phục dần.
Sức khỏe bệnh nhân ổn định sau 12 ngày hồi sức chống độc.
Sau 12 ngày hồi sức chống độc, bệnh nhân được thay huyết tương 10 lần với tổng số huyết tương được lấy ra là 24,2 lít và số này được thay bằng 24,2 lít huyết tương tươi từ ngân hàng máu. Ngoài ra, trước và sau giai đọan thay huyết tương, bệnh nhân còn được truyền thêm nhiều máu và các chế phẩm máu như: khối hồng cầu, huyết tương giầu tiểu cầu, crio….. Tổng cộng số lần cả thay và truyền máu cùng các chế phẩm khác, bệnh nhân đã được tiếp 45,7 lít.
“Tần suất thay huyết tương đã được thực hiện 8-12 giờ/cuộc trong giai đoạn nguy kịch, 12-24 giờ/cuộc trong giai đoạn nguy hiểm và cho tới khi prothrombin, tiểu cầu tự hồi phục. Tuy nhiên, do đây là bệnh nhân đầu tiên được cứu sống bằng phương pháp này nên chúng tôi sẽ tiếp tục có những nghiên cứu thêm về thay huyết tương cho điều trị rối loạn đông máu do rắn lục cắn...”- ThS. Thuận cho biết thêm.
TS. Phạm Duệ khuyến cáo, nếu chẳng may bị rắn độc cắn cần sơ cứu ngay, sau đó chuyển bệnh nhân đến BV điều trị. Người thân cần động viên bệnh nhân yên tâm, đỡ lo lắng, không để bệnh nhân tự đi lại. Bất động chân, tay bị cắn bằng nẹp (vì vận động làm cho nọc độc xâm nhập vào trong cơ thể nhanh hơn).
Cởi bỏ đồ trang sức ở chân, tay bị cắn vì có thể gây chèn ép khi vùng đó bị sưng nề. Áp dụng biện pháp băng ép bất động với một số loại rắn hổ (rắn cạp nong, cạp nia, hổ mang chúa, rắn biển và một số giống rắn hổ mang thường) để làm chậm sự xuất hiện triệu chứng liệt.
Đặc biệt lưu ý, không băng ép khi rắn lục cắn vì có thể làm vết thương nặng thêm. Vận chuyển bệnh nhân bằng phương tiện đến cơ sở y tế đồng thời duy trì băng ép, bất động. Nếu bệnh nhân khó thở thì hô hấp nhân tạo (hà hơi thổi ngạt hoặc bằng phương tiện y tế có tại chỗ như bóp bóng, máy thở xách tay...). Không nên mất thời gian đi tìm thầy lang thuốc lá nhưng nếu có sẵn các bài thuốc cổ truyền thì vẫn nên dùng và ngay sau đó phải đưa bệnh nhân đến viện càng sớm càng tốt.
Theo Sức khỏe Đời sống